Trọng sinh tương lai làm vợ lính – Chương 1

Chương 1

 

Đàm Tiểu Nhạc nhắm mắt lại ngồi xếp bằng ở trên giường, trên cái trán trơn bóng đã che kín mồ hôi. Hắn đang vận hành khí công, khống chế được khí tức chạy khắp các kinh mạch trong cơ thể.

Thân thể này đã từng thụ thương quá nặng, tạng phủ bị hao tổn có chút nghiêm trọng, cố gắng vận công cũng không thoải mái giống như trước kia, thường xuyên bị tắc nghẽn, nơi nào tắc càng lợi hại thì càng đau đớn.

Vừa mới vận hành được hai kinh mạch, cửa liền kểu vang: “Tiểu Duệ?”

Là cha. Đàm Tiểu Nhạc mở to mắt, con ngươi đen như mực trong suốt sáng ngời.

“Dạ, chờ con một chút.” Đàm Tiểu Nhạc hít sâu, điều chỉnh một chút khí tức trong cơ thể, sau đó thuận tay đem người máy hình tứ phương trên bàn mở ra nguồn điện.

Đợi cho khối vuông biến hình người máy cao một thước sau, Đàm Tiểu Nhạc mới lau mồ hôi đứng lên hướng cửa phòng đi đến.

Ngoài cửa một nam nhândiện mạo thập phần nho nhã tuấn tú đang đứng, tuổi chừng ba mươi lăm ba mươi sáu. Đàm Tiểu Nhạc vừa thấy hắn lập tức liền cười đến mặt mày cong cong: “Cha, mau vào.”

“Rõ ràng ban ngày ban mặt ngươi nhốt mình trong phòng làm gì?” Lý Văn Triết thấy Đàm Tiểu Nhạc lập tức liền nở nụ cười, y vẹo vẹo gò má của đứa con xong mới cất bước đi vào phòng.

“Không muốn gặp những kẻ nhàm chán đến làm phiền.” Đàm Tiểu Nhạc bĩu môi, hắn một bên trả lời có lệ một bên đi nhanh vài bước lôi kéo tay Lý Văn Triết ngồi xuống ghế sa lông.

Lý Văn Triết nghe vậy lập tức trợn tròn mắt: “Ai còn dám đến gây sự? Ta đã phân phó xuống dưới không được cho bất luận kẻ nào tới quấy rầy ngươi nghỉ ngơi rồi mà.”

“Không có ai tới.” Đàm Tiểu Nhạc trấn an nói: “Trừ cha ra, ai ta cũng không muốn gặp. Cho dù là phụ thân,  Tiểu Tứ tứ cũng thay ta từ chối.”

Đàm Tiểu Nhạc nói xong, quay đầu phân phó tiểu người máy đã khôi phục công năng: “Tiểu Tứ tứ, 2 ly trà sữa. Ly của cha ta nhiều sữa ít đường.”

“Vâng, chủ nhân.” Tiểu người máy nhân cách hoá lập tức khom người thối lui đến phòng bếp bận rộn.

Nhìn người máy đi ra ngoài, Lý Văn Triết đang cố nén cười mới ‘Phốc’ một tiếng cười ra: “Mỗi lần nghe ngươi kêu nó ‘Tiểu Tứ tứ’ ta đều cảm thấy thật buồn cười, trước kia ngươi đều là kêu nó là số 8649 .”

Đàm Tiểu Nhạc nghe vậy không khỏi hướng Lý Văn Triết nhe răng cười, mặt mày thanh tú nhất thời tràn đầy đơn thuần khoái hoạt: “Kêu nó bằng số cha cũng sẽ không giống hiện tại cười vui vẻ như vậy, vẫn là kêu nó ‘Tiểu Tứ tứ’ đi.”

Lý Văn Triết nghe xong vừa vui mừng lại có chút xót xa trong lòng, tươi cười bên môi liền ngưng trệ, nét u buồn giấu không được lại càng rõ ràng .

Đàm Tiểu Nhạc lo lắng mà cầm tay cha, thấp giọng hô một tiếng: “Cha, làm sao vậy?”

“Hả? Không có gì.” Lý Văn Triết miễn cưỡng hướng Đàm Tiểu Nhạc cười cười, lúc này Tiểu Tứ tứ bưng hai ly trà sữa thơm nức lại đây, hương thơm trà sữa nóng bay khắp bốn phía.

Lý Văn Triết một lần nữa tràn ra tươi cười, bưng lên ly trà sữa nồng đậm trước mặt dùng sức ngửi: “Tiểu Duệ điều phối trà sữa đúng là độc nhất vô nhị, thật là thơm.”

Đàm Tiểu Nhạc biết Lý Văn Triết  đang cố lảng sang chuyện khác cũng liền không nói gì, vẫn là chờ cha hắn muốn nói đành nói vậy. Nên đến vẫn là sẽ đến, trốn tránh cũng không được.

“Tất nhiên, đó là niềm tự hào của con cha mà.” Đàm Tiểu Nhạc bưng ly trà sữa, ngạo kiều mà nâng chiếc cằm nhọn tuy gầy yếu lại vô cùng xinh đẹp.

Lý Văn Triết nhìn đứa con gầy yếu không ít, không nhịn được vươn tay sờ sờ đầu Đàm Tiểu Nhạc, trong mắt hiện lên từ ái, bất đắc dĩ cùng thống khổ. Thần sắc phức tạp làm khuôn mặt tuấn mỹ nhiều thêm một phần thương xót, làm người ta muốn bảo hộ y, ôm y vào long vỗ về.

Đàm Tiểu Nhạc cũng không biết nam nhân cũng có thể mảnh mai như vậy, ở thế giới của hắn, Chu thúc thúc cùng Chu Thắng đại ca chính là thiết huyết nam tử hán a, đổ máu không đổ lệ a! Cho dù là hắn là một con ma ốm, thân thể rất yếu, nhưng tinh thần hắn lại rất mạnh mẽ cường hãn, được Chu thúc thúc Chu a di trân trọng, hắn luôn lạc quan hướng về phía trước.

Liếc mắt một cái ra hiệu cho Tiểu Tứ tứ chạy đến cửa phòng đứng canh chừng, Đàm Tiểu Nhạc kiên nhẫn chờ cho cảm xúc của Lý Văn Triết yên ổn lại.

Lý Văn Triết liên tục uống vài hớp trà sữa, mới thấp giọng nói: “Hiện tại ở trong tình huống này, cha con chúng ta đều không thể tiếp tục ở lại Hứa gia được. Gia tộc tốt nhất có thể bảo hộ ngươi an toàn ta đã nhất nhất lựa chọn qua, vừa vặn ngày mười một tháng sau Việt Tiêu Việt lão tiên sinh thọ yến, Việt Lăng Thiên tướng quân sẽ trở về tham gia. Việt gia cũng muốn nhân cơ hội này giúp Việt tướng quân chọn lựa bạn đời.”

“Tiểu Duệ, ” Lý Văn Triết ngẩng đầu nhìn về phía Đàm Tiểu Nhạc, nhẹ giọng mà nói: “Ta đã đem tư liệu của ngươi cùng báo cáo kiểm tra sức khoẻ đều đưa đến Việt gia. Tuy rằng không nhất định được chọn, nhưng cũng nên thử vận khí.”

“Ách? A.” Đàm Tiểu Nhạc trên mặt hiện lên kinh ngạc, nội tâm che dấu bất an cũng biểu lộ ra.

Từ khi báo cáo kiểm tra sức khoẻ của Hứa Duệ đưa ra, được Hứa Hòa Thắng ngầm đồng ý, Đàm Tiểu Nhạc đã biết mình sẽ giống như nữ nhân nhất dạng gả ra ngoài. Mặc dù có chuẩn bị tâm lý, nhưng không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy.

Bất quá, nếu là từ người yêu thương Hứa Duệ nhất – cha hắn Lý Văn Triết chọn lựa vị hôn phu so với phụ thân Hứa Hòa Thắng của hắn chọn lựa chỉ biết có lợi với Hứa gia ích lợi gia tộc thì tốt hơn nhiều lắm! Cho dù hiện tại biết đối phương đúng là Việt Lăng Thiên, một người trường kỳ canh giữ ở biên phòng trái đất bảo vệ địa cầu khỏi sự xâm phạm của người ngoài hành tinh – Thiết huyết tướng quân.

Nhưng muốn tới thủy chung sẽ tới, giống như một ngàn năm trước hắn bởi vì giải phẫu cấy ghép tim thất bại, linh hồn lại xuyên qua ngàn năm sau bám vào Hứa Duệ giống hắn trên người trọng thương, Đàm Tiểu Nhạc tin tưởng số phận vận mệnh đều đã định sẵn.

Còn nhớ rõ ngày đó, khi Đàm Tiểu Nhạc sắp bị đẩy vào phòng giải phẫu, Chu thúc thúc gấp gáp trở về , hắn cùng Chu a di, còn có đại ca Chu Thắng ở cửa phòng phẫu thuật nắm tay hắn cổ vũ. Mà bác sĩ phẫu thuật cũng nói trái tim sắp được cấy ghép cùng hắn thập phần ăn khớp, xác xuất thành công rất cao…

Chính là không nghĩ tới, khi Đàm Tiểu Nhạc khôi phục ý thức, cũng đã biến thành bản thân Hứa Duệ bị trọng thương gần như sắp chết…

Khi đó Đàm Tiểu Nhạc nằm ở trên giường động cũng không có thể động, trong phòng cũng rất ồn ào, làm cho lỗ tai hắn ong ong kêu khiến đầu đau muốn nứt ra. Đàm Tiểu Nhạc trời sinh có tâm bệnh luôn luôn bình thản an tĩnh cơ hồ khó có thể chịu đựng nổi hoàn cảnh tranh cãi ầm ĩ như vậy, lại phát hiện ra hắn không thể há mồm nói chuyện, thậm chí tay chân cũng không động đậy nổi, ánh mắt cũng không thể mở ra… Nhưng thính giác linh mẫn trước nay chưa từng thấy.

Trong bệnh viện không có khả năng cho phép ở trong phòng bệnh tranh cãi ầm ĩ đến vậy , hơn nữa những thanh âm kia đều thực xa lạ, nói nói lại càng không thể tưởng tượng được là ai, điều này khiến cho Đàm Tiểu Nhạc nhìn không thấy lại không thể động đậy trong lòng thực kích động. Nhưng từ nhỏ bởi vì có bệnh tim, tính tình của hắn vẫn là thực trầm ổn, đành phải miễn cưỡng bình tĩnh tâm tình nghe bọn họ đối thoại.

Chính là kế tiếp nghe được, nếu không là bởi vì Đàm Tiểu Nhạc căn bản là không thể động đậy, phỏng chừng hắn đã phải nhảy dựng lên.

Chỉ nghe đến một cái thanh tuyến nam nhân xa lạ trầm thấp nói: “Văn Triết, ngươi nên canh chừng hắn đừng sinh sự thêm nữa , Hứa gia cũng mất hết mặt mũi! Nếu thân thể Tiểu Duệ càng thích hợp mang thai, ta sẽ thay hắn chọn lựa một nhà thật tốt đem hắn gả ra ngoài. Văn Triết, ta cũng không muốn như vậy, nhưng ngươi cũng nên thay ta suy nghĩ a, Hứa gia yêu cầu một người nối nghiệp cường tráng chống đỡ cả gia tộc.”

Một giọng nam trong trẻo khác nghẹn ngào mang theo phẫn nộ vang lên: “Tiểu Duệ chỉ cần tăng mạnh huấn luyện, căn bản không thể kém hơn người khác. Báo cáo kiểm tra sức khoẻ còn chưa có liền nói cho ta biết hắn càng thích hợp mang thai? Còn có cái dã hài tử kia đem Tiểu Duệ đánh thành như vậy ngươi còn che chở hắn, còn tuyên bố hắn là người thừa kế duy nhất của ngươ! Ngươi tại sao lại làm như vậy? Ngươi suy xét quá cảm thụ của Tiểu Duệ sao? Suy xét quá cảm thụ của ta sao? Hai mươi mấy năm hôn nhân quả thực chính là một truyện cười, một hồi tuồng kịch!”

Câu cuối cùng kia quả thực chính là rống ra, cho dù nhìn không tới, cũng có thể cảm nhận được mãnh liệt phẫn hận.

“Làm càn!” Nam nhân phẫn nộ quát: “Cái gì dã hài tử? Đó cũng là con ta! Hắn so với Tiểu Duệ cường tráng hơn là sự thật, hơn nữa lần này là Tiểu Duệ động thủ trước. Nam hài tử với nhau đấu dũng hiếu thắng là chuyện bình thường, Tiểu Duệ bị đả bại cũng chả có gì khác người.”

Tiếng nói trong trẻo trở nên càng bén nhọn , cùng với tiếng đồ vật bị đập vỡ: “Bị đánh bại? Bị đánh thành như vậy kêu bị đánh bại? Vừa mới rồi còn đình chỉ hô hấp, quả thực chính là muốn đem Tiểu Duệ đánh chết mà ngươi còn che chở tiểu tử kia!”

“…”

“Tiểu Duệ mới vừa qua hai mươi tuổi, báo cáo kiểm tra sức khoẻ còn chưa có, ngươi liền không thể chờ đợi được mà đã dẫn người vào nhà, chó mèo to nhỏ cũng đều tha vào. Cái này là chuyện gì? Dã tử kia xuống tay ác độc như vậy ngươi dám nói ngươi không biết? Ngươi đã cũng đã cùng người khác đến hài tử cũng đều sinh, vì cái gì còn kết hôn cùng với ta?”

Hỏi câu nói kia lúc sau thanh âm đã muốn khàn khà , mang theo đau xót cùng tuyệt vọng.

Nam nhân cũng không nói lời nào, trong phòng phi thường an tĩnh, chỉ nghe đến dồn dập tiếng hít thở.

Thật lâu sau, cái kia nam nhân mới dùng mỏi mệt thanh âm thấp giọng nói: “Thực xin lỗi. Ngươi hảo hảo chiếu cố Tiểu Duệ!”

Vẫn cứ là tiếng hít thở dồn dập, sau đó là thanh âm đóng cửa.

Đàm Tiểu Nhạc chấn kinh rồi, nếu hắn còn có thể động một chút, phỏng chừng miệng hắn há lớn đến có thể nuốt cả một quả trứng đà điểu!

Đây là tình huống gì? Nghe thanh âm này rõ ràng là hai nam nhân, nam nam kết hôn? Chẳng lẽ Trung Quốc đã muốn cho phép đồng tính luyến ái hôn nhân mà hắn không biết? Còn có, Chu thúc thúc chu a di đâu? Bọn họ đi đâu?

Đàm Tiểu Nhạc trong lòng lo lắng a, quả thực là khó chịu, đáng tiếc hắn không thể động đậy, chỉ có thể cứng đờ vô biểu tình mà nằm ở trên giường chờ thầy thuốc hoặc là hộ sĩ lại đây.

Thân thể cứng ngắc tựa hồ như nằm đến một vạn năm, tay trái Đàm Tiểu Nhạc đột nhiên bị cầm. Sau đó, một giọt, hai giọt, ba giọt. . . . . Nước mắt ấm áp từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay vô lực của hắn, cùng với âm thanh áp lực nghẹn ngào…

Thời điểm Đàm Tiểu Nhạc mở to mắt sau, mới biết được lúc trước nam nhân trong phòng khắc hắn khẩu chính phụ thân Hứa Duệ, Hứa Hòa Thắng, mà nam tử có tiếng nói trong trẻo lại là cha hắn Lý Văn Triết. Hiện tại đã là công lịch năm 3013, Đàm Tiểu Nhạc xuyên qua ngàn năm một lần nữa sống lại trên người Hứa Duệ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s