Tàng Kiếm Vô Kỵ _Chương 3

 6aa3df83gw1e9gjkewc66j20gj0rkgtr

Siêu cấp đệ khống

Bởi vì Tăng A Ngưu không cho Diệp Phương Cảnh hỗ trợ, Phương Cảnh thiếu gia cũng chỉ có thể đứng ở một bên, dùng nước cẩn thận tẩy trừ miệng vết thương trên tay mình, tinh tế mà bôi thuốc, vì để trở về, một đôi tay hoàn hảo rất là trọng yếu .

Tăng A Ngưu thấy được rất là khen ngợi mà gật đầu, “Lúc này mới tốt, hảo hảo bảo trọng mình mới có thể tìm được biện pháp quay về”.

Diệp Phương Cảnh đối cậu cảm kích mà cười cười, “Đa tạ, nếu không có cậu đúng lúc gọi ta lại, ta hiện tại chỉ sợ đã đem chính mình làm cho mệt mỏi đến suy sụp rồi.” Chẳng những sẽ mệt mỏi suy sụp, còn sẽ bị vây hãm trong mớ cảm xúc tiêu cực kia không ra được.

Thiếu niên liền có chút ngượng ngùng, ngốc nghếch mà nở nụ cười: “Ta hiểu được tâm tình của huynh, cha mẹ ta đều mất sớm, nếu như có một biện pháp để ta có thể gặp lại bọn họ, ta cũng sẽ giống như huynh liều mạng như vậy. Đúng rồi, huynh hôm nay ở trên đó đánh lâu như vậy, một chút thu hoạch đều không có sao? Sao lại có loại đá cứng rắn như vậy?”

Diệp Phương Cảnh suy sụp mà lắc lắc đầu, “Kia tuyệt đối không phải là loại đá bình thường, ta cảm thấy hình như ta đã gặp phải một chuyện mà lẽ thường vô pháp giải thích. Cậu ở trong này bao lâu rồi?”

Tăng A Ngưu không biết hắn vì cái gì muốn hỏi cái này, nhưng vẫn là thành thật đáp: “Đã hơn ba năm .”

“Như vậy trong ba năm này, cậu có từng nhìn thấy chỗ kia phát sáng lần nào chưa?” Diệp Phương Cảnh nhìn thấy biểu tình nghi hoặc của cậu, liền giải thích, “Lúc ta còn ở đại đường bên kia, chính là bởi vì thạch bích sáng lên, xuất hiện một cái vòng tròn hình quầng sáng đem ta hút vào, ta mới đến nơi này, hơn nữa sau khi ta từ cái động kia đi ra, cửa động liền biến mất không thấy dấu vết .”

Tăng A Ngưu kinh ngạc mà há to miệng, “Này, này thật sự là không thể tưởng tượng được… Ta chưa từng thấy qua, bất quá chiếu theo lời huynh nói, vách núi kia thật sự là đồ vật thần kỳ, ta nghĩ nếu huynh chỉ đập nó sợ là sẽ không được .”

Nói xong câu này cậu lại có chút bất an mà giải thích: “Cái kia, ta không phải là giội nước lả vào huynh đâu…”

“Ta biết, ” Diệp Phương Cảnh thở dài, “Kỳ thật ta cũng không phải chưa từng nghĩ tới điểm này, chính là ta không muốn từ bỏ mà thôi. Vừa nghĩ tới đệ đệ của ta, ta liền… Ai.” Phương Kỳ mới mười bốn tuổi, mặc dù có đường huynh, đệ tỷ muội trong trang chiếu cố, hắn trước khi đi cũng kính nhờ qua nhị trang chủ chiếu cố đệ đệ nhiều hơn, nhưng Phương Kỳ từ bé đã đối hắn đặc biệt ỷ lại, hiện tại không thấy hắn, không biết sẽ khóc thành cái dạng gì đây. Hơn nữa đệ đệ hắn ngoan ngoãn như vậy, đơn thuần như vậy, đáng yêu như vậy, nhất định là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, vạn nhất có người đối nó tâm hoài bất quỹ, tiểu hài nhi lại có chút ngốc ngốc khẳng định nhìn đoán không ra, bị bắt cóc thì phải làm sao bây giờ? Vừa nghĩ tới đệ đệ đáng yêu đệ nhất thiên hạ của mình có khả năng sẽ bị người khác bắt cóc, Phương Cảnh thiếu gia liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Ưm… Ta chưa thấy qua chỗ kia sáng lên lần nào, bất quá Vượn huynh có khả năng đã gặp qua”, Tăng A Ngưu cũng rất muốn giúp hắn, liền đề nghị “Ta giúp huynh hỏi Vượn huynh một chút, Vượn huynh ở trong sơn cốc này không biết bao nhiêu năm rồi, nếu như vách núi từng phát sáng khẳng định sẽ biết .”

“Vượn huynh mà cậu nói là chỉ bạch vượn?” Diệp Phương Cảnh có chút chần chờ, “Có thể hỏi được sao? Dù sao thì ngôn ngữ cũng không thông.”

Tăng A Ngưu định liệu trước mà gật đầu “Không thành vấn đề, Vượn huynh thực thông minh, cho dù không thể nói tiếng người, cũng sẽ có biện pháp nói cho ta biết. Bất quá huynh vẫn là ăn chút gì trước đi, đều mệt một ngày rồi.”

Diệp Phương Cảnh cũng không cự tuyệt ý tốt của cậu, phi thường cẩn thận mà dùng nước nóng rửa sạch bát đũa trước, đối với mấy món trên bàn tuy rằng cũng không tính đặc biệt phong phú nhưng sắc hương vị đều đủ, hắn liền tán thưởng một tiếng: “Tăng tiểu huynh đệ tay nghề thật tốt.”

Tăng A Ngưu có chút ngượng ngùng cười cười, “Là nguyên liệu huynh đem theo tốt đó chứ.”

Cậu do dự một chút rồi nói: “Huynh cũng đừng gọi ta Tăng tiểu huynh đệ nữa, kỳ thật ta cũng phải gọi là Tăng A Ngưu, tên thật của ta là Trương Vô Kỵ, bảo ta Vô Kỵ là được rồi.”

Diệp Phương Cảnh kinh ngạc mà nhìn nhìn cậu, một khắc sau cười gật đầu, động thủ giúp cậu bới thêm một chén cơm nữa, “Ăn cơm trước đi.”

Trương Vô Kỵ có chút bất an mà nhìn vẻ mặt của hắn, phát hiện hắn cũng không có tức giận, mới thở ra một hơi, một bên cầm lấy bát cơm vừa nói: “Thực xin lỗi, ta không phải cố ý gạt huynh, chính là ta…”

“Ta hiểu, ” Diệp Phương Cảnh cười, “Cậu nhất định là có nỗi khổ, nếu như bất tiện vậy không nói cũng không sao.” Thiếu niên một mình một người ở tại loại địa phương này sinh hoạt hơn ba năm, khẳng định cũng là gặp phải chuyện không tốt lành gì, đối với người vừa mới gặp có cảnh giác, giấu diếm tên thật của mình cũng là chuyện bình thường. Diệp Phương Cảnh vẫn còn nhớ lúc trưa hôm nay gặp mặt, bộ dạng cậu đề phòng thấy rõ.

Trương Vô Kỵ cũng lộ ra một cái tươi cười thoải mái: “Cũng không có gì không thể nói, chờ huynh cơm nước xong ta sẽ nói cho huynh biết.” Cậu đối Diệp Phương Cảnh rất có một loại cảm giác đồng bệnh tương liên, hơn nữa từ đủ loại dấu hiệu đến xem, cậu đã tin tưởng Diệp Phương Cảnh không phải người ở thế giới này, cho nên Diệp Phương Cảnh tự nhiên sẽ không bởi vì những chuyện kia mà làm hại cậu, những chuyện đó nghẹn ở trong lòng cậu đã lâu lắm rồi, cậu cũng rất muốn tìm một người để tâm sự hết thảy.

Bộ dạng Diệp Phương Cảnh ăn cơm rất xinh đẹp, không, phải nói là hắn làm bất luận chuyện gì cũng đều xinh đẹp như vậy. Giáo dưỡng tốt đẹp của đệ tử thế gia ở trên người hắn thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, cho dù trong vòng một ngày đã trải qua chuyện xuyên không, có lẽ sẽ không còn cơ hội gặp lại đệ đệ, lại đập đá hơn nửa ngày, trên tay cũng bị thương, nhưng hắn thoạt nhìn vẫn không có một chút bộ dạng chật vật nào, mà ngay cả gắp thức ăn, hay giơ tay nhấc chân đều vô cùng tao nhã, thong dong, quý khí lại tự nhiên, một chút cũng không gò bó, cái loại khí chất quân tử như phong này đã khắc vào tận xương tủy của hắn. Một người như vậy, cho dù hắn làm mấy chuyện xa xỉ, tỷ như dùng đao nạm đầy hoàng kim bảo thạch để làm thịt cá linh tinh, cũng sẽ làm cho người ta cảm thấy kia đều là đương nhiên, hắn trời sinh nên là loại sinh hoạt như thế.

So sánh với mình, Trương Vô Kỵ có chút tự biết xấu hổ, cảm thấy chính mình lớn như vậy, những người mình từng gặp qua cũng không có bất kì ai có thể đạt tới loại trình độ như Diệp Phương Cảnh.

Diệp Phương Cảnh cơm nước xong xuôi, liền phát hiện Trương Vô Kỵ đang nhìn hắn ngẩn người, ánh mắt trống rỗng, suy nghĩ không biết đã bay tới phương nào rồi, làm hắn cảm thấy có chút buồn cười, vươn tay quơ quơ trước mặt cậu kêu một tiếng “Nghĩ cái gì vậy?”

Thiếu niên đang ngẩn người lập tức giựt mình tỉnh lại, mới phát giác chính mình thực không lễ phép mà nhìn chằm chằm người ta thật lâu, nhất thời trên mặt một trận nóng rực, cũng may râu mép đã lâu không cạo của cậu đã hoàn toàn che hết vết đỏ, cậu mới cố gắng tiếp tục nói chuyện, “Không, không có gì, à, ta đi tìm vượn huynh!” Nói xong buông xuống bát đũa bỏ chạy một mạch.

Phương Cảnh thiếu gia vẻ mặt thật mạc danh kỳ diệu, hắn cảm thấy Trương Vô Kỵ có chút giống như đang chạy trối chết?

Qua không bao lâu, Trương Vô Kỵ mang theo bạch vượn trở lại, kêu thêm Diệp Phương Cảnh, hai người một vượn liền hướng phía vách núi thần kỳ kia mà xuất phát.

Đến dưới núi, Trương Vô Kỵ ôm lấy bạch vượn, cùng Diệp Phương Cảnh trước sau khinh công bay lên mõm đá phía trên cách mặt đất chừng vài chục trượng.

Diệp Phương Cảnh kinh ngạc mà nhìn cậu, tán thưởng nói: “Vô kỵ công lực của cậu rất thâm hậu, khinh công thân pháp cũng có chút cao minh a.”

Trương Vô Kỵ ngại ngùng mà cười cười, bắt đầu đối bạch vượn câu hỏi: “Vượn huynh, ngươi có biết chỗ này không?”

Bạch vượn đã rất già, tương đối có linh tính, thế nhưng nghe hiểu lời cậu nói, một bên chỉ vào vách núi “Xèo xèo” gọi, một bên gật đầu.

Trương Vô Kỵ mừng rỡ, lại hỏi: “Vậy ngươi ở trong này nhiều năm như vậy, có từng nhìn thấy vách đá này sáng lên chưa?”

“Sáng lên” cái từ này đối bạch vượn mà nói có lẽ có chút khó có thể lý giải, ánh mắt linh hoạt của nó toát ra thần sắc nghi hoặc, hai người nhìn thấy đều có chút không nhịn được buồn cười.

Diệp Phương Cảnh từ trong bao lấy ra một cái giá cắm nến, đỉnh giá có một viên dạ minh châu to bằng một nắm tay, tại trong màn đêm phát ra bạch quang nhu hòa. Hắn đem giá cắm nến tiến đến chỗ thạch bích, đối với Trương Vô Kỵ ra hiệu.

Trương Vô Kỵ lập tức lĩnh hội ý đồ của hắn, hỏi bạch vượn: “Có từng nhìn thấy thạch bích giống như này không?”

Bạch vượn cái này đã hiểu, lập tức gật đầu, phi thường hưng phấn mà “Xèo xèo” kêu lên, chỉa chỉa khối thạch bích, lại chỉa chỉa vào viên dạ minh châu, sau đó giang hai tay cánh tay, ở trong không khí vẽ một cái vòng tròn.

“Vượn huynh nói gặp qua, ý nó nói thạch bích sáng lên sẽ xuất hiện một cái vòng tròn như hang động!” Trương Vô Kỵ thật cao hứng mà đối Diệp Phương Cảnh cười, “Diệp công tử, chúc mừng huynh, xem ra quả nhiên lúc thạch bích này sáng lên là cơ hội để huynh trở về.”

Diệp Phương Cảnh bị một trận mừng như điên đánh sâu vào, kích động đến quên bảo trì bình tĩnh, không kìm lòng nổi mà bắt lấy bả vai Trương Vô Kỵ, ha ha nở nụ cười, “Thật tốt quá! Cám ơn cậu Vô Kỵ, gặp được cậu thật sự là quá may mắn!”

Trương Vô Kỵ cũng vì hắn mà thập phần cao hứng, bất quá lúc này bạch vượn lại “Xèo xèo” mà kêu lên, đối với cậu làm ra rất nhiều động tác kỳ kỳ quái quái, cậu nhìn nhìn, tươi cười dần dần biến mất.

Diệp Phương Cảnh lập tức chú ý tới sắc mặt của cậu, trong lòng “Lộp bộp” một chút, vội vã hỏi: “Làm sao vậy?”

Trương Vô Kỵ khó xử mà nhìn hắn, trong mắt là áy náy cùng đồng tình, lúng ta lúng túng nói: “Vượn huynh nói, thời gian thạch bích này sáng lên cách nhau một thời gian thực dài, phải ở trong cốc qua bốn mùa đông mới có thể xuất hiện, nói cách khác, mỗi bốn năm mới có thể… Nếu Diệp công tử huynh hôm nay bởi vì thạch bích sáng mà đến nơi này, như vậy tiếp theo liền phải chờ bốn năm sau mới quay về được.”

Biểu tình của Diệp Phương Cảnh chợt cứng lại rồi, hắn lẩm bẩm: “Bốn năm… bốn năm sau Phương Kỳ đều mười tám tuổi rồi, đệ ấy không gặp ta bốn năm, bốn năm này làm như thế nào sống qua đây?”

Hắn cũng thật thương đệ đệ của mình… Trương Vô Kỵ yên lặng mà nghĩ, liền an ủi: “Ít nhất huynh vẫn còn cơ hội trở về không phải sao? So với ngay từ đầu cho rằng không thể quay về tốt hơn rất nhiều.”

Tuy rằng biết đạo lý này, nhưng cảm xúc của Diệp Phương Cảnh vẫn là hạ xuống, hắn yên lặng mà ngồi ở trên mõm đá, đối với phương xa ngẩn người.

Trương Vô Kỵ trong nháy mắt có loại ảo giác, cảm thấy cái đuôi ngựa của hắn đều cụp xuống hết rồi …

“Đệ đệ của ta rất đáng yêu” Phương Cảnh thiếu gia thực oán niệm mà nói, “Nếu như bị người ta bắt cóc thì làm sao bây giờ?”

“Ách, hẳn là sẽ không đâu? Chẳng lẽ trong nhà của huynh không còn thân nhân nào có thể chiếu cố đệ ấy sao?” Trương Vô Kỵ cũng ngồi xuống bên cạnh, không được thuần thục mà an ủi hắn.

“Có thì có, chính là Phương Kỳ nó… Có chút ngốc ngốc, ” Phương Cảnh thiếu gia vẫn là thập phần oán niệm mà nói, “Đường huynh, đệ tỷ muội nhà chúng ta, cũng có chút không đáng tin… Hơn nữa đệ ấy dễ lừa như vậy, có khi ngày nào đó bị lừa còn muốn giúp người ta đếm tiền, hơn nữa đệ đệ của ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, bên ngoài nhất định có rất nhiều tên gia hỏa tâm hoài bất quỹ đánh chủ ý lên người của nó, hừ, chờ ta trở về, để cho ta biết có cái gì đăng đồ tử dám bắt cóc đệ đệ của ta, hừ hừ.”

Trương Vô Kỵ nghe mà ót đầy mồ hôi lạnh, rất muốn hỏi hắn một chút, huynh dưỡng rốt cuộc là đệ đệ hay là nữ nhi a?!.

___________________

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s