Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 18

 6aa3df83gw1et711pggc9j20zg0l9aiu

Đỉnh quang minh lần đầu trổ tài.

Ba người ra khỏi mật đạo, phải mất một lúc lâu mới thích ứng được ánh sáng mãnh liệt bên ngoài, bất quá Phương Cảnh thiếu gia lại phát sầu, hắn nhìn trước mắt một mảnh tuyết sơn trắng xoá, rất là hy vọng mà hỏi Trương Vô Kỵ: “Vô Kỵ, cậu biết đường không?”

Trương Vô Kỵ lắc lắc đầu, dõi mắt trông về phía xa, đột nhiên giơ tay chỉ về phía tây bắc “Nơi đó giống như có mấy người chết, chúng ta đi qua nhìn thử đi.”

Vị trí bọn họ đang đứng là giữa sướn núi, phía tây bắc bên kia cũng là một sườn núi, trên đó nằm vài người vẫn không nhúc nhích thoạt nhìn tựa hồ đã chết.

Hai nam nhân mỗi người nắm một tay của Tiểu Chiêu khinh công bay nhanh mà đi, đến sườn núi tây bắc mới biết được thân phận của những người chết kia, trong đó có ba người xuyên trang phục Minh giáo, một cái khác là tăng nhân.

“Không xong, chẳng lẽ lục đại phái đã tấn công lên núi?” Trương Vô Kỵ cả kinh, “Dương bá bá bọn họ vẫn còn thụ thương”.

Tiểu Chiêu có chút luống cuống, “Chúng ta nhanh lên đỉnh quang minh đi, đường ở bên kia!”

Ba người dọc theo sườn núi đi lên, ven đường nhìn thấy rất nhiều thi thể, phần lớn là giáo chúng Minh giáo, lục đại phái cũng có không ít, có thể thấy được tình hình chiến đấu vô cùng kịch liệt, hơn nữa Minh giáo hiển nhiên bị vây ở hạ phong, Trương Vô Kỵ cùng Tiểu Chiêu càng sốt ruột, Diệp Phương Cảnh cũng có chút lo lắng, dù sao hắn cũng rất kính nể Dương Đỉnh Thiên, do vậy tâm liền có chút hướng về phía Minh giáo.

Thời điểm lên đến đỉnh núi ba người đã nghe được tiếng binh khí tương giao, liền biết chiến đấu còn chưa chấm dứt, bọn họ cuối cùng thở ra một hơi, chạy nhanh về phía âm thanh phát ra, đến đại môn đỉnh quang minh, xuyên qua hai dãy phòng, rốt cục đi tới một quảng trường vô cùng rộng lớn, tầm mắt có thể nhìn thấy nơi nơi đều đông nghẹt người. Người ở phía tây ít hơn, hơn nữa đại bộ phận đều là máu tươi đầm đìa bị trọng thương, đám người Dương Tiêu đang ngồi ở trong đó vẫn đang vận khí chữa thương. Ở giữa người Minh giáo, bên ngoài một vòng tròn người đưa bọn họ vây chung quanh, đó chính là lục đại phái .

Trung tâm quảng trường có một khoảng đất trống, hai bên chính là đang đánh nhau chết sống, Trương Vô Kỵ chợt dừng bước, nhỏ giọng đối Diệp Phương Cảnh nói: “Là tứ sư bá.”

Nguyên lai trung niên nam tử có chút nhỏ nhắn lại vô cùng tài giỏi kia chính là Võ Đang tứ hiệp Trương Tùng Khê, mà đang cùng hắn đối chiến là một lão nhân, lão nhân có một đôi trường mi phi dương màu tuyết trắng, khóe mắt rủ xuống, cái mũi như mũi ưng, thoạt nhìn có chút âm lãnh nhưng hai mắt lại sáng ngời, có vẻ phá lệ uy phong.

Diệp Phương Cảnh như có điều suy nghĩ mà nhìn lão nhân này, nhỏ giọng hỏi Trương Vô Kỵ: “Cậu xem đó có phải là Bạch Mi Ưng Vương không?”

Trương Vô Kỵ đột nhiên chấn động mà nhìn lại lão nhân, đôi mắt liền đỏ, cơ hồ muốn lập tức xông ra ngoài cùng ngoại công nhận nhau, nhưng cuối cùng vẫn cắn cắn môi nhịn xuống.

Phương Cảnh thiếu gia nhìn thần sắc của cậu, nhịn không được hít một hơi, cầm tay cậu an ủi: “Chờ một chút thử xem”.

Tiếp hắn liền quay đầu nói với Tiểu Chiêu: “Tiểu Chiêu cô nương, kế tiếp chúng ta có thể sẽ gia nhập chiến cuộc, có lẽ chiếu cố không tốt cho cô, cô đối nơi này tương đối quen thuộc, vẫn là tìm một chỗ trốn đi đi.”

Tiểu Chiêu lo lắng mà nhìn bọn họ, nghĩ muốn lắc đầu, lại sợ chính mình sẽ liên lụy hai người nên đành phải đáp ứng: “Ta đi trước, hai vị công tử cẩn thận một chút.”

Chờ khi Tiểu Chiêu đi rồi, hai người rốt cục có thể buông lỏng mà nói chuyện. Diệp Phương Cảnh lôi Trương Vô Kỵ vào một góc bí mật hỏi cậu: “Cậu định làm như thế nào? Hiện tại xem ra Minh giáo đã hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, chỉ có thể trông chờ vào ngoại công của cậu một người chống đỡ, nhưng nếu cậu muốn ra mặt lại không thích hợp, dù sao bây giờ nhóm sư thúc bá của cậu cũng đang ở đây, nếu không để ta ra?”

Trương Vô Kỵ mãnh liệt lắc đầu, “Không được, kia rất nguy hiểm!”

Phương Cảnh thiếu gia nhăn lại mi, “Đến lúc này cậu còn nói lời như thế? Cậu là ngày đầu tiên quen biết ta sao? Nếu ta gặp loại tình huống này, chẳng lẽ cậu sẽ không làm những chuyện giống bây giờ ta làm sao?”

“Chính là… Từ lúc chúng ta quen biết đến nay huynh đã giúp ta rất nhiều, ta cũng không biết phải như thế nào …” Trương Vô Kỵ lúng ta lúng túng nói, “Còn tiếp tục như vậy nữa ta cả đời cũng không báo đáp được”.

Diệp Phương Cảnh đều bị cậu làm cho mỉm cười, “Báo đáp cái gì chứ? Giữa bằng hữu với nhau còn nói tới chuyện báo đáp làm gì? Cậu xem ta là người ngoài phải không?”

“Không phải không phải”, Trương Vô Kỵ cuống quít lắc đầu, “Ta, ta chỉ là cảm thấy huynh đối với ta quá tốt, ta đối với huynh còn chưa đủ tốt…”

Trương Vô Kỵ người này chính là như vậy, người khác đối cậu tốt một, cậu liền hận không thể đối tốt với người ta mười, Diệp Phương Cảnh đã sớm biết cậu là người hiền lành, cũng chỉ có thể thở dài theo cậu nói: “Nợ nhiều hơn cũng không lo, dù sao cũng không trả hết, chả lẽ còn sợ nợ thêm nữa sao? Cùng lắm thì cậu cả đời đều nghe theo ta sai phái là được”.

“Được!” Trương Vô Kỵ thập phần nghiêm túc mà gật đầu, “Về sau huynh bảo ta làm như thế nào ta liền làm như thế đó!”

Phương Cảnh thiếu gia nở nụ cười, “Được rồi, như vậy hiện tại phân công một chút, chúng ta trước đi ra ngoài, cậu nội lực thâm hậu, Cửu dương thần công lại là thứ chữa thương rất tốt, nên hãy đi giúp nhóm Dương tả sứ trị thương, ta đi giúp ngoại công của cậu”.

Hai người thương lượng tốt đối sách, mủi chân đồng thời điểm lên mặt đất liền bay vút qua đám người, đáp xuống bên trong vòng vây, đứng ở phía trước người Minh giáo.

Giữa sân trận đấu giữa Bạch Mi Ưng Vương Ân Thiên Chính cùng Trương Tùng Khê đã đến hồi kết thúc, hai người so đấu nội lực nên đồng thời đánh ra chưởng phong, không hẹn mà cùng rút lui về phía sau vài bước, Trương Tùng Khê thần thái khiêm tốn nói: “Vãn bối vừa mới lui nhiều hơn một bước, thua nửa chiêu, đa tạ tiền bối chỉ giáo”. Khí định thần nhàn mà lui xuống.

Ân Thiên Chính thanh âm như chuông lớn: “Trương huynh nội gia tu vi siêu phàm nhập thánh, lão phu mặc cảm… A?”. Một tiếng “A” này là bởi vì hai người Diệp Phương Cảnh vừa vặn rơi xuống phía sau hắn.

Người lục đại phái thấy bên Minh giáo lai đến thêm hai người nữa, không khỏi có chút ồ lên, sắc mặt Diệt Tuyệt sư thái phái Nga Mi lập tức trở nên xanh mét, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lại là hai tên tiểu tử các ngươi!”

Phương Cảnh thiếu gia cười tủm tỉm mà đối bà phất tay: “Sư thái, đã lâu không gặp, Ỷ Thiên kiếm của bà có tốt không?”

Ân Thiên Chính mừng rỡ: “Chẳng lẽ các hạ chính là người đối Minh giáo có ân Diệp công tử? Lão hủ Ân Thiên Chính đa tạ công tử!” Chắp tay chính là thi lễ.

“Không dám nhận không dám nhận”, Phương Cảnh thiếu gia nhanh chóng tránh khỏi cái lễ của hắn, “Vãn bối không dám thụ lễ của Ân tiền bối, ngài xem ta như con cháu là được”

Hắn tiến lên vài bước, nhỏ giọng nói: “Ân tiền bối, sư đệ của tại hạ tên là Vô Kỵ, mẫu thân của cậu ấy cũng họ Ân.”

Ân Thiên Chính cả người chấn động, ánh mắt kích động mà chuyển hướng về phía Trương Vô Kỵ đang nhìn mình bên cạnh, liền thấy cậu đôi mắt ửng đỏ, môi mấp máy vài cái lại nói không ra lời, hơn nửa ngày mới nức nở: “Tốt, tốt, tốt…”

“Ân tiền bối không bằng trước hết nghỉ ngơi một chút, chuyện còn lại giao cho vãn bối chúng ta được rồi”, Phương Cảnh thiếu gia bộ dáng cung kính nói, “Sư đệ của tại hạ nội lực khá tốt, có thể trợ giúp nhóm Dương tả sứ chữa thương, bất quá dù sao kinh nghiệm không đủ, còn cần Ân tiền bối chỉ điểm giúp cậu ấy”.

Trương Vô Kỵ xông về phía trước vài bước đỡ lấy Ân Thiên Chính, cố gắng che lại thần sắc kích động, rung giọng nói: “Tiền bối, ta đỡ ngài đi nghỉ ngơi.”

Ân Thiên Chính cảm thấy rất an ủi mà nắm chặt tay Trương Vô Kỵ, để cậu đỡ đến chỗ đám người Dương Tiêu ngồi xuống, chỉ điểm cậu nên giúp ai chữa thương trước, cậu một bên vội vàng, một bên ngẩng đầu nhìn Diệp Phương Cảnh, đối hắn lộ ra một nụ cười tràn ngập tin tưởng.

Phương Cảnh thiếu gia cũng hồi lại cho cậu một cái tươi cười, xoay người đối mặt với người lục đại phái, tháo trọng kiếm nặng nề sau lưng xuống cắm ở trên đất trước người mình, khí định thần nhàn nói: “Tại hạ Tàng Kiếm sơn trang Diệp Phương Cảnh, xin lĩnh giáo cao chiêu của các vị đại hiệp”.

___________________

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s