Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 22

478213_497203563646071_1956727723_o

(Đổi không khí bằng hình cuả Diệp tiểu thư, người đâu mà vừa đẹp vừa ngầu #ngon)

Biểu muội hung mãnh

Phương Cảnh thiếu gia vẫn là thực nghĩa khí, cứ việc hắn trước còn đang xem kịch vui, nhưng sau khi tiểu đồng bọn Trương Vô Kỵ đáng thương hề hề mà nhìn hắn nửa ngày, hắn cũng chỉ có thể giúp cậu giải vây, tuy rằng bản thân hắn cũng hiểu được mấy câu nói kia có chút là lạ …

Tóm lại sau khi Ân lão gia tử khuyên bảo Trương Vô Kỵ tìm một cô nương đồng thời hành tẩu giang hồ không có kết quả, lão nhân gia ông cũng buông tha cái suy nghĩ này, ba người liền về đỉnh quang minh.

Minh giáo bị thương chủ yếu đều là những cao thủ, trung tầng bên dưới rất nhiều giáo chúng đều không có việc gì, hiện tại đang thu thập tàn cục.

Ân Thiên Chính mang theo ngoại tôn nhà mình cùng Diệp Phương Cảnh trực tiếp tìm được nhóm người Dương Tiêu đang ở phòng nghị sự tiến hành tổng kết chiến hậu, cả đám lúc này đang trừng nhau oán hận “Để giáo chủ tương lai chạy mất”, “Đắc tội Diệp công tử” linh tinh, nhìn thấy ba người trở về, nhất thời kinh hỉ vạn phần.

Ân lão gia tử lúc này có thể có mặt mũi liền lôi kéo ngoại tôn nhà hắn khoe khoang triển lãm một vòng trước mặt các lão bằng hữu, kia ý tứ chính là: ngoại tôn của lão tử chính là khốc huyễn cuồng bá duệ đồng thời có một tiểu đồng bọn cùng hành tẩu giang hồ cũng đồng dạng khốc huyễn cuồng bá duệ!

Sau đó lấy Dương Tiêu cầm đầu, một đám người liền đặc biệt ân cần mà thổi phồng hắn, lão gia tử lập tức cảnh giác mà trừng ánh mắt: “Các ngươi làm gì? Vô sự xum xoe phi gian tức đạo! Đột nhiên đối lão phu nói nhiều lời hay như vậy, nhất định có âm mưu!”

Ân Dã Vương trước còn hôn mê , lúc này cũng đã tỉnh, liền đối phụ thân của hắn nói: “Phụ thân, kỳ thật chúng ta có cái đề nghị…”

Phụ thân của hắn trừng mắt một cái: “Ngươi với ai là ‘Chúng ta’?!”

Ân Dã Vương cười khổ một chút mới nói: “Di thư Dương giáo chủ nói muốn Tạ sư vương tạm thay chức vị giáo chủ, nhưng Tạ sư vương hiện tại cũng không biết ở nơi nào, ngoại tôn lại là nghĩa tử của Tạ sư vương, còn đối Minh giáo có ân, lại học Càn Khôn Đại Na Di, cái gì gọi là tử kế phụ chức, chúng ta nguyện ý đề cử ngoại tôn lên làm giáo chủ, phụ thân ngài xem thế nào?”

Ân Thiên Chính nhãn tình sáng lên, “Được! Các ngươi đã nói nhiều như vậy, chỉ cần Vô Kỵ hài nhi lên làm giáo chủ, Thiên Ưng giáo từ nay về sau liền trở về Minh giáo, nghe theo hiệu lệnh của giáo chủ!”

Diệp Phương Cảnh nhăn lại mi, nhìn về phía Trương Vô Kỵ.

Trương Vô Kỵ vẻ mặt kích động mà xua tay, “Như vậy không được đâu? Tại hạ có tài đức gì mà có thể đảm đương chức vị giáo chủ? Hơn nữa Thái sư phụ của ta năm đó ân cần khuyên bảo ta không được gia nhập Minh giáo, cái này trăm triệu lần không được !”

Ân Thiên Chính nghiêm mặt nói: “Trương chân nhân là trưởng bối của con, ta cũng vậy, liền tính ngoại công không thân bằng Thái sư phụ, nhưng cuối cùng vẫn là tám lạng nửa cân đúng không? Hơn nữa thêm một cái cữu cữu, cân lượng cũng đủ đi?”

Ân Dã Vương cũng nói: “Tục ngữ có câu, thấy cữu như thấy nương, hiện giờ nương của ngươi đã mất, ta liền giống như nương của ngươi vậy…”

Lời này không khỏi cũng quá buồn cười, Ngũ tán nhân thực không cấp hắn mặt mũi mà cười ha ha lên.

Trương Vô Kỵ chính là không chịu, liều mạng lắc đầu, “Không được không được , ta cái gì cũng sẽ không làm, Minh giáo nhiều người như vậy lại là một đại phái, còn muốn thực hiện nghiệp lớn đánh đuổi Thát lỗ, ta nào có bản lĩnh làm giáo chủ của mọi người?”.

Tiếp Trương Vô Kỵ liền nhìn thấy Diệp Phương Cảnh đang ở một bên cau mày có chút lo lắng mà nhìn mình, nhất thời nhãn tình sáng lên, bắt lấy tay tiểu đồng bọn Phương Cảnh thiếu gia lớn tiếng nói: “Ta, ta đã là người của Tàng Kiếm sơn trang, không thể lại gia nhập môn phái khác!”

Phương Cảnh thiếu gia cười như không cười mà nhìn cậu một cái, cũng không nói lời nào.

Trương Vô Kỵ vội muốn chết, nhỏ giọng cầu cứu: “Phương Cảnh huynh nói mau đi, huynh đều nói ta là sư đệ của huynh mà!”

Ân Thiên Chính nghi hoặc: “Vô Kỵ hài nhi, thân phận ‘sư đệ của Diệp công tử’ không phải là dùng để che dấu tai mắt người bên ngoài sao?”

Trương Vô Kỵ không còn lời gì để biện minh tiếp đành phải nhìn Diệp Phương Cảnh, ánh mắt thê lương thê lương!

Sao lại đáng yêu như vậy!

Diệp Phương Cảnh trong lòng cười đến gần chết, trên mặt lại một mảnh bình tĩnh, chậm rãi mở miệng nói: “Chư vị, quý giáo vì chức vị giáo chủ mà tranh nhiều năm như vậy cũng không ra được kết quả, khiến quý giáo chia năm xẻ bảy, hiện tại lại muốn Vô Kỵ một người còn trẻ tuổi đến giúp các ngươi thu thập cục diện rối rắm, cái này… Có chút không phúc hậu đi?”

Một đám trung niên lão nhân mặt đỏ cả lên.

“Kỳ thật suy nghĩ của các vị ta cũng hiểu được, các ngươi hiện tại yêu cầu một vị thủ lĩnh có thể thu phục nhân tâm, thân phận của Vô Kỵ thực trùng hợp, còn đối quý giáo có ân, rất nhiều hiệp sĩ quý giáo đều đối cậu ấy có hảo cảm, cho nên thực thích hợp để làm người thủ lĩnh này, đúng không?” Phương Cảnh thiếu gia cười tủm tỉm, “Bất quá các ngươi thật sự cảm thấy cậu ấy có thể lãnh đạo nhiều người của quý giáo như vậy sao? Vô Kỵ đối quý giáo một chút hiểu biết cũng không có, mới đến đã lên làm giáo chủ? Các ngươi không sợ cậu ấy đem quý giáo đùa đến phá hủy sao? A, đương nhiên, Vô Kỵ nhà ta vừa ngốc lại thiện lương như vậy, cũng sẽ không có tâm tư xấu xa gì, nhưng để cậu ấy làm giáo chủ thì có thể làm gì đây? Làm một con rối? Hoặc là một khối chiêu bài?”

Người Minh giáo sôi nổi lắc đầu tỏ vẻ tuyệt không có ý này, Dương Tiêu còn nói: “Không biết làm giáo chủ như thế nào cũng không sao, có thể chậm rãi học, chúng ta nhất định sẽ chân tâm phò tá Trương công tử làm giáo chủ, tuyệt không đem cậu ấy trở thành con rối hay chiêu bài”.

“Ân lão gia tử đương nhiên sẽ không suy nghĩ như vậy, còn các vị… ta cũng tạm thời tin tưởng một chút, khả năng các ngươi cũng không có nghĩ sâu xa như vậy”, Phương Cảnh thiếu gia vẫn như cũ ôn hòa hữu lễ, bất quá đám người đang nghe hắn nói lại giống như cảm thấy hắn là đang nói “Ta không nên đánh giá cao đầu óc các ngươi”, “Bất quá có thể nể mặt tại ta cùng Vô Kỵ từng ít nhiều giúp đỡ quý giáo, các vị có thể tôn trọng một chút ý nguyện của chúng ta không?”

Diệp Phương Cảnh cũng đã nói tới như vậy, người Minh giáo còn có thể nói gì? Nếu bọn họ tiếp tục bảo Trương Vô Kỵ lên làm giáo chủ, vậy chính là những kẻ ti bỉ chẳng những không biết báo ân còn muốn ép buộc ân nhân của mình …

Hơn nữa sau khi Ân Thiên Chính nghe Diệp Phương Cảnh phân tích xong, cảm giác hưng phấn khi “Ngoại tôn có thể làm giáo chủ” rốt cục được lý trí thay thế, cảm thấy Diệp Phương Cảnh nói rất có đạo lý, ánh mắt lão nhân lại trừng lên nhìn nhi tử nhà mình mà mắng: “Ngươi có phải là cữu cữu của Vô Kỵ hài nhi không! Cứ như vậy mà hãm hại cháu ngoại trai của ngươi!”

Ân Dã Vương oan chết, “Phụ thân, chính ngài cũng nói nếu là Vô Kỵ lên làm giáo chủ ngài liền đem Thiên Ưng giáo nhập về Minh giáo mà…”

Lão đầu liều chết giữ sĩ diện: “Cho dù Vô Kỵ không làm giáo chủ, Thiên Ưng giáo và Minh giáo vốn cùng một mạch mà ra, bây giờ trở về thì có làm sao?”

Trương Vô Kỵ nghe vậy thập phần áy náy mà nhìn ngoại công mình, cậu đương nhiên biết Ân Thiên Chính làm như vậy là vì giúp cậu trấn an người của Minh giáo, Thiên Ưng giáo không đưa ra bất luận điều kiện gì cũng quy về minh giáo, những người đó cũng liền ngại khuyên cậu lên làm giáo chủ nữa.

Diệp Phương Cảnh vừa thấy Trương Vô Kỵ như vậy liền biết cậu lại có điểm dao động, người này đối với thân nhân bằng hữu luôn đặc biệt dễ dàng mềm lòng, vì thế nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Ta thấy các vị bị thương tựa hồ cũng tương đối nghiêm trọng, y thuật của Vô Kỵ chính là học từ chỗ Hồ Thanh Ngưu tiên sinh của quý giáo, không bằng để cậu ấy giúp mọi người chữa trị một phen?”

Trương Vô Kỵ vội vàng gật đầu, “Đúng vậy, Dương bá bá mọi người trúng chính là Huyễn âm chỉ của Thành Côn, nội công của ta vừa vặn có thể loại trừ hàn độc của Huyễn âm chỉ, trước giúp mọi người chữa thương nhưng thời gian quá ngắn không có hiệu quả gì, chúng ta hiện tại tiếp tục đi?”

Mọi người Minh giáo vui mừng quá đỗi liên tục cảm tạ, cũng không nói lại chuyện muốn cậu làm giáo chủ nữa.

Trúng Huyễn âm chỉ của Thành Côn tổng cộng có bảy người, Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu, Ngũ tán nhân, ngoài ra còn có Ân Dã Vương xui xèo cùng “Viên Chân” so chưởng kết quả giúp gã thuận giả chết, Trương Vô Kỵ thay nhau trị liệu cũng mất rất nhiều ít lực, qua rất lâu đến khi chấm dứt, cậu cũng đã mệt đến nỗi vừa đi vừa ngáp .

Diệp Phương Cảnh vốn đang muốn cùng Trương Vô Kỵ nói chuyện lúc trước, nhưng nhìn thấy cậu mệt mỏi như vậy, cũng chỉ đành để cậu đi nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Phương Cảnh tỉnh lại trong khách phòng tại Minh giáo, đang muốn đi tìm tiểu đồng bọn của mình nói chuyện ngày hôm qua, kết quả lại phát hiện Trương Vô Kỵ vẫn còn đang ngủ, đành phải yên lặng mà ăn bữa sáng, ở trong sân luyện kiếm, luyện đến một nửa thì có một cô nương hấp tấp chạy vào.

“A? A Ly cô nương! Thương thế của cô tốt rồi?” Diệp Phương Cảnh kinh hỉ mà thu hồi kiếm, hỏi nàng, “Người Minh giáo chiếu cố cô tốt không?”

Ân Ly gật gật đầu, hỏi hắn: “Diệp công tử, bọn họ đều nói sư đệ của ngươi Diệp tiểu công tử chính là Trương Vô Kỵ, có phải thật hay không?”

Phương Cảnh thiếu gia xấu hổ, “Thực xin lỗi, ta không phải cố ý gạt cô …”

“Không trách ngươi!” Ân Ly oán hận mà cắn răng, “Nhất định là tên tiểu quỷ Trương Vô Kỵ nhẫn tâm đoản mệnh kia không muốn nhận ta, mới không cho ngươi nói, hắn hiện tại ở chỗ nào?”

Diệp Phương Cảnh vươn tay chỉ vào phòng Trương Vô Kỵ, “Ngày hôm qua giúp mọi người Dương tả sứ chữa thương nên mệt mỏi quá độ, còn chưa có rời giường đâu.”

Ân Ly trừng cánh cửa kia cắn chặt răng giống như muốn xông vào, nhưng cuối cùng vẫn là không cam lòng mà một dậm chân, “Bỏ đi! Ta chờ hắn thức dậy!”

Kỳ thật A Ly cô nương cũng rất ôn nhu… Phương Cảnh thiếu gia nghĩ như vậy liền mời nàng ngồi xuống chòi nghỉ mát trong viện, hỏi nàng: “Cô ở lại đây không sao chứ? Lệnh tôn có thể hay không…”

Ân Ly khoát tay áo, “Ta không để hắn thấy mặt là được, tổ phụ ở trong này, hắn cũng sẽ không đối ta thế nào, chờ Trương Vô Kỵ tỉnh lại, ta liền cùng hắn rời khỏi nơi đây”.

Cô nương còn chưa có nhìn rõ hiện thực sao…

Phương Cảnh thiếu gia đồng tình mà nhìn nàng, cẩn thận nói rằng: “Vô Kỵ phỏng chừng sẽ không theo cô đâu … Hơn nữa võ công hiện tại của cậu ấy rất tốt, cô…”

Ân Ly hít một hơi hỏi hắn: “Vậy ngươi nói ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Ách, ôn nhu một chút?” Phương Cảnh thiếu gia đề nghị: “Tình cảm có thể chậm rãi bồi dưỡng, nhưng cô không cần đối cậu ấy hung dữ như vậy, Vô Kỵ người này ăn mềm không ăn cứng”.

Ân Ly như có điều suy nghĩ mà gật gật đầu, bắt đầu hỏi hắn một ít vấn đề của Trương Vô Kỵ, tỷ như bình thường yêu thích cái gì linh tinh, hai người thế nhưng cũng nói chuyện thật lâu đến tận lúc Trương Vô Kỵ rời giường …

Trương Vô Kỵ vừa từ cửa phòng mình đi ra, liền nhìn thấy tiểu đồng bọn Diệp Phương Cảnh đang cùng biểu muội ngồi trong đình nói chuyện, cậu còn ngốc vù vù mà ngoắc tay chào hỏi: “Phương Cảnh, A Ly cô nương… A không, biểu muội, sớm vậy”.

A Ly cô nương vừa nhìn thấy cậu liền quên mất lời Diệp Phương Cảnh nói, trừng mắt dựng thẳng đứng tiến lên, hung ba ba bảo cậu: “Trương! Vô! Kỵ! Ngươi theo ta về Linh xà đảo!”

Trương Vô Kỵ không nghĩ tới biểu muội vẫn hung dữ như vậy, liền theo bản năng vọt lên nóc nhà chạy mất, Ân Ly tức giận cũng đuổi theo, Phương Cảnh thiếu gia trợn mắt há hốc mồm nửa ngày, nhịn không được vỗ bàn cười ha hả.

Không biết thế công của A Ly cô nương quá mãnh liệt hay là nguyên nhân gì khác, Trương Vô Kỵ cả ngày cũng không dám quay về phòng khách trong tiểu viện, cũng không biết cậu trốn đi nơi nào. Phương Cảnh thiếu gia một người cảm thấy thật nhàm chán, viết phong thư cho người mang đi Tàng Kiếm sơn trang xong, liền tự mình đi đọc sách luyện chữ, đến thời gian cơm chiều Trương Vô Kỵ còn chưa có trở lại, hắn rốt cục buông sách xuống đi ra ngoài tìm thử.

Sau đó hắn ngay tại phía sau hậu viện nhặt được tiểu đồng bọn đang bị thương ở chân.

“Đây là có chuyện gì? Võ công cao như vậy còn bị trật chân…” Hắn một bên oán giận một bên đỡ Trương Vô Kỵ dậy “Làm sao vậy ?”

Trương Vô Kỵ vẻ mặt đau khổ dựa vào bả vai Diệp Phương Cảnh, một chân nhảy lò cò theo, “Không có biện pháp, biểu muội rất giảo hoạt, ta vốn là đang bỏ xa nàng, nàng thế nhưng giả vờ bị trật chân gạt ta trở về nhìn thử, còn dùng khói mê đem ta đánh ngất đi trói lại, muốn trộm dùng xe ngựa mang ta xuống núi, ta tỉnh lại liền nhảy xuống xe, thừa dịp nàng không phát hiện nhanh chóng trở lại. Vốn là muốn quay về kêu huynh nhanh chóng rời đi, kết quả chạy quá nhanh nên vấp phải rể cây té ngã, võ công tốt mới chỉ bị trật chân thôi đó, nếu võ công không tốt liền trực tiếp đập mặt xuống đất rồi”.

Phương Cảnh thiếu gia thật khiếp sợ, A Ly cô nương cũng quá bưu hãn rồi, sau đó lại cảm thấy buồn cười, bất quá nhìn bộ dạng Trương Vô Kỵ nhảy lò cò một chân cũng rất đồng tình”, Ai, cậu cứ nhảy như vậy biết đến bao giờ mới về tới phòng, để ta cõng cậu trở về còn nhanh bôi thuốc nữa”.

Trương Vô Kỵ yên lặng mà hướng trên lưng hắn nằm sấp xuống, ôm cổ Diệp Phương Cảnh.

Phương Cảnh thiếu gia một bên cõng một bên hỏi: “Cậu dự định cứ trốn như vậy mãi sao? Không có nhiều ngày để bồi ngoại công của cậu đâu?”

Trương Vô Kỵ thở dài, rất là thất bại mà đem đầu chôn trên vai tiểu đồng bọn, phiền muộn nói: “Vậy làm sao bây giờ…”

Sau đó bọn họ chợt nghe thấy phía trước truyền đến tiếng gầm giận dữ: “Trương! Vô! Kỵ! Ngươi, các ngươi…”

Hai người ngẩng đầu lên nhìn, Ân Ly vẻ mặt không dám tin mà trừng mắt nhìn Trương Vô Kỵ: “Ngươi vừa rồi đang làm cái gì đó! Ngươi sao lại có thể hôn Diệp công tử!”

_____________________

 

Advertisements

One comment on “Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 22

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s