Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 26

 114329pwnynndw6zgn7aan_zpsd11406d9

Triệu cô nương

Người ở chỗ này đều nhìn thấy qua Ỷ Thiên kiếm, hiện tại mọi người nhìn thấy cô nương nữ phẫn nam trang kia mang thanh kiếm đó trên lưng nhất thời liền ngẩn ngơ, bởi vì vô luận là hình dạng dài ngắn hay là chữ triện trên chuôi kiếm đều cùng Ỷ Thiên kiếm của Diệt Tuyệt sư thái giống nhau như đúc.

Chu Điên nóng vội đang muốn mở miệng hỏi chuyện gì xảy ra, lại bị một trận tiếng vó ngựa dồn dập đánh gãy, một đội Nguyên binh đang cưỡi ngựa chạy tới, phía sau ngựa sử dụng dây thừng kéo theo hơn một trăm nữ nhân, nhóm phụ nữ phần lớn đều đi chân trần lại gầy yếu thấp bé, vừa nhìn thì biết chính là Hán nhân, trong đó quần áo rất nhiều người đều bị xé đến nhầu nát, thậm chí lộ ra hơn phân nửa thân mình. Nhóm nữ nhân đi đường tự nhiên không thể nhanh nổi, có một số căn bản không theo kịp mã tốc, liền té trên mặt đất bị ngựa kéo lê đi.

Mọi người trừng mắt đến sắp nứt ra, Diệp Phương Cảnh cũng đã rút kiếm, nhưng lại bị cô nương nữ phẫn nam trang kia đoạt trước, nàng chính là ra lệnh một tiếng, nhóm đại hán ăn mặc như thợ săn liền phóng ngựa hướng phía Nguyên binh chạy qua, một bên tiến lên một bên bắn tên, quả thực là thiện xạ mỗi mũi tên đều trúng đích, chỉ chớp mắt Nguyên binh đã bị bắn hạ hơn ba mươi người, dư lại hơn mười người hò hét ầm ĩ, hoảng loạn như ong vỡ tổ vứt lại đám nữ nhân tìm đường chạy trốn, nhưng mà nhóm đại hán cũng không có buông tha bọn họ, phóng ngựa nhanh chóng đuổi kịp, chỉ chớp mắt lại bắn hạ thêm bảy tám người, chỉ chớp mắt sau đã đem toàn bộ Nguyên binh tiêu diệt .

Cô nương nữ phẫn nam trang liền mỉm cười, đứng dậy dắt qua tọa kỵ phóng ngựa mà đi, thủ hạ của nàng lập tức đuổi kịp.

Chu Điên hô: “Uy! Chờ đã! Ta có lời muốn hỏi!”

Cô nương kia căn bản không để ý tới, dưới sự bảo vệ của thủ hạ xung quanh nhanh chóng rời khỏi.

Phương Cảnh thiếu gia sờ cằm gật gật đầu, “Cô nương này thật sự là không tồi.”

Vi Nhất Tiếu còn trêu ghẹo hắn, “Vừa thấy liền biết cùng Diệp công tử là trời đất tạo nên một đôi! Cô nương kia toàn thân khí phái, làm nữ chủ nhân của Tàng Kiếm sơn trang vô cùng thích hợp!”

Trương Vô Kỵ bĩu môi, cảm thấy trong lòng rất không thoải mái, vừa nghĩ tới chỉ có hắn cùng Phương Cảnh hai người là người Tàng Kiếm sơn trang, nếu nhiều thêm một ngoại nhân nữa, cậu liền có cảm giác lãnh địa của mình bị xâm phạm, ai, bằng hữu tốt bị cướp đi cái gì, thật sự là làm người ta ưu thương.

Cũng may tiểu đồng bọn của cậu lập tức phủ quyết lời Vi Nhất Tiếu: “Vi Bức Vương nói bậy bạ gì đấy, ta cũng không thích loại cô nương này, ta thích chính là dạng ôn nhu săn sóc, tính tình giống như Vô Kỵ là tốt nhất.”

Người Minh giáo đều cười ha ha, Vi Nhất Tiếu còn nói: “Diệp công tử ngươi dù sao cũng là hảo bằng hữu của Thiếu giáo chủ, sao có thể nói tính tình cậu ấy giống một cái cô nương ha ha ha ha, bất quá nếu Thiếu giáo chủ là một cái cô nương, hai người các ngươi quả thật rất xứng đôi!”

Trương Vô Kỵ thật buồn bực mà liếc tiểu đồng bọn của mình một cái, oán giận đáp: “Ta giống cô nương chỗ nào chứ …”

Phương Cảnh thiếu gia cười hắc hắc, vỗ vỗ bả vai cậu, “Ta chưa nói cậu giống cô nương, cô nương cũng không có tốt tính như cậu đâu. Được rồi, không nên tức giận, chúng ta đi hỏi nhóm phụ nhân kia một chút xem họ có tính toán gì không”.

Nhóm phụ nhân vừa được cứu khỏi ma chưởng, trong lúc nhất thời còn chưa kịp phản ứng, đều hoang mang lo sợ, lúc này nhìn thấy một đám nam nhân đang hướng phía mình đi tới, vừa sợ vừa hoảng lên, do dự muốn bắt đầu chạy trốn.

Trương Vô Kỵ đành phải dùng tín hiệu liên lạc người của Ngũ hành kỳ, để nữ giáo chúng đi trấn an các nàng, biết các nàng đều bị Nguyên binh bắt từ các thôn trang phụ cận, liền cướp đoạt một ít vật tư trên thi thể Nguyên binh phân cho các nàng, để các nàng dùng làm lộ phí quay trở về nhà.

Vì thế đoàn người lại bắt đầu lên đường, sau đó mấy người Vi Nhất Tiếu cùng Ngũ tán nhân đều thảo luận về vị cô nương nữ phẫn nam trang cùng đám đại hán hộ vệ của nàng, trong lòng tràn ngập ý thích, hận không thể cùng bọn họ kết giao bằng hữu.

Cơ hội này rất nhanh đã tới.

Hôm nay bọn họ vừa ra khỏi Vĩnh Đăng, đang định tại Giang Thành tìm nơi ngủ trọ liền gặp hai trong số tám đại hán ngày ấy tiêu diệt Nguyên binh, hai người kia phóng ngựa chạy vội tới trước mặt bọn họ, xuống ngựa hành lễ, bảo rằng tiểu thư của bọn hắn nghe nói Tàng Kiếm sơn trang Diệp công tử, Minh giáo Thiếu giáo chủ cùng quần hùng Minh giáo đi ngang qua nơi đây, đặc biệt tại sơn trang chuẩn bị một tiệc rượu, muốn làm trọn bổn phận của một gia chủ.

Diệp Phương Cảnh nghi hoặc hỏi: “Tiểu thư nhà ngươi làm sao biết được thân phận của chúng ta?”

Một gã đại hán kính cẩn trả lời: “Diệp công tử tuy rằng không mang theo bảo kiếm, nhưng chúng ta cũng từng nghe nói qua cách ăn mặc của Diệp công tử, lại nghe nói Minh giáo Thiếu giáo chủ cùng Diệp công tử tương giao tâm đầu ý hợp như hình với bóng, mà Vi Bức Vương cùng Ngũ tán nhân uy danh hiển hách, có ai không nhận ra được?”

Vi Nhất Tiếu cùng Ngũ tán tuy rằng đã cải trang qua, nhưng cũng chỉ là đem dấu hiệu nhận biết của mình che khuất, nếu có người từng gặp qua bọn họ, nhận ra cũng không kỳ quái. Vị cô nương kia vừa thấy chính là nhân vật không tầm thường, có con đường riêng để thu thập tin tức cũng không lạ, vì thế mọi người cũng không nghi ngờ, hơn nữa bọn họ đã sớm muốn cùng vị cô nương này kết giao, liền vui vẻ theo hai đại hán đi dự tiệc, Vi Nhất Tiếu thận trọng nên lặng lẽ để lại ám ký tại ven đường cho Ngũ hành kỳ truy tung.

Dọc theo đường đi mọi người chuyện trò vui vẻ, đoàn người Diệp Phương Cảnh đã biết vị cô nương kia họ Triệu, Lục Liễu trang của nàng cách tiền phương không xa, dọc theo đường lớn đi không đầy một lúc liền đến nơi.

Triệu cô nương vẫn như cũ xuyên một thân nam trang, ngọc thụ lâm phong mà đứng ở trước đại môn nghênh đón.

Mọi người đi qua cầu nhỏ uốn lượn vờn quanh sơn trang, cùng Triệu cô nương hàn huyên một phen, khách và chủ đều vui vẻ.

Vị Triệu cô nương này có thể nói là gia đại nghiệp đại, tại đây gần đại mạc lạnh lẽo thế nhưng còn có thể có được một tòa sơn trang cực phú như vùng Giang Nam, mà ngay cả khoản đãi khách nhân cũng là ở đình viện giữa hồ. Bốn phía chung quanh có bảy tám chậu giống như hoa thủy tiên, nhưng là so thủy tiên lớn hơn, hương khí thập phần u nhã. Mọi người nâng cốc đón gió, Triệu cô nương rất có tài ăn nói, đối võ lâm trung nguyên hiểu biết vô cùng tường tận, vô luận mọi người nói đến đề tài gì nàng đều có thể cùng bọn họ tâm tình một phen, hơn nữa thái độ vô cùng tốt làm tất cả mọi người có cảm giác như ở nhà.

Rượu quá ba tuần, Chu Điên mượn rượu kính hỏi: “Triệu cô nương, thanh Ỷ Thiên kiếm mà cô đang mang theo kia có giống với của Diệt Tuyệt sư thái không?”

Triệu cô nương nghe vậy tay run lên, rượu trong chén rơi xuống vạt áo phía trước, nàng mỉm cười xin lỗi: “Ta muốn đi đổi xiêm y trước, xin lỗi các vị không tiếp được”. Sau đó đem thanh kiếm kia lấy xuống đặt trên bàn, liền nhanh nhẹn rời đi.

Nhìn thấy nàng đi rồi, Chu Điên không thể chờ đợi được mà lủi qua cầm thanh kiếm kia rút ra, lại chấn động, nguyên lai đó cũng không phải Ỷ Thiên kiếm, mà là một thanh kiếm gỗ, trên thân kiếm còn mang theo một cỗ mùi thơm.

“Đây là có chuyện gì…” Chu Điên lẩm bẩm nói, “Triệu cô nương này là có ý gì?”

Hiện tại mọi người đã bắt đầu cảm thấy Triệu cô nương này có chút cổ quái, nàng rõ ràng là cố ý lưu lại thanh kiếm kia cho bọn hắn nhìn, lại nghĩ tới nàng có thế lực rất lớn, hơn nữa còn đối bọn họ hiểu biết tường tận như vậy, mọi người trên cơ bản đã có thể xác định nàng là đặt biệt hướng về phía bọn họ.

“Chúng ta đi thôi?” Thuyết Bất Đắc hòa thượng đề nghị, “Nơi này sợ là có kỳ quái.”

Mọi người sôi nổi ly khai.

Lúc này Triệu cô nương thay đổi xiêm y trở về, vừa thấy tình huống liền hỏi: “Các vị sao lại muốn đi? Ta chiêu đãi không chu toàn sao?” Nàng mặc vào nữ trang bộ dáng cực kì xinh đẹp, tất cả mọi người nhìn thấy ánh mắt sáng ngời, Trương Vô Kỵ cũng đã đỏ mặt.

Phương Cảnh thiếu gia kề sát vào tai tiểu đồng bọn trêu chọc: “Cậu thế nào rồi? Đều nhìn đến ngây người, dễ nhìn như vậy sao? Có phải trong lòng đang có nai con loạn nhảy?”

Trương Vô Kỵ trong lòng vừa mới dâng lên một tia ý niệm lập tức tiêu tán vô tung, xoay mặt phản kích tiểu đồng bọn: “Ta thấy huynh lúc vừa nhìn thấy nàng cũng có ngây ngốc qua, thấy ai có bộ dạng xinh đẹp người bình thường đều sẽ như vậy, cái gì nai con loạn nhảy chứ huynh đừng nói bậy”.

Phương Cảnh thiếu gia gật gật đầu, “Ta đây an tâm, không cần nói cho A Ly cô nương”.

Trương Vô Kỵ trề môi lẩm bẩm: “Huynh chỉ biết A Ly cô nương.”

Bởi vì Triệu cô nương hỏi ra câu kia, Vi Nhất Tiếu nhìn thấy hai người có thể làm chủ bên mình đều không coi ai ra gì mà thì thầm to nhỏ, đành phải khách khách khí khí theo nàng nói lời từ biệt, nàng cũng không ngăn cản, ôn hòa hữu lễ mà tiễn bọn họ ra Lục Liễu trang.

Mãi cho đến khi rời khỏi Lục Liễu trang chừng một dặm cũng không phát sinh sự tình gì, Chu Điên nhân tiện nói: “Có phải chúng ta suy nghĩ nhiều quá hay không?”

Kết quả hắn vừa mới dứt lời, liền đầu váng mắt hoa mà té xuống đất, ngay sau đó Thuyết Bất Đắc hòa thượng, Lãnh Khiêm, Thiết Quan đạo nhân cũng bắt đầu la lên choáng váng đầu, mà ngay cả Diệp Phương Cảnh cũng đều cảm thấy vậy.

Trương Vô Kỵ vốn là cùng Diệp Phương Cảnh ngồi ở trong xe ngựa, thấy hắn đỡ trán sắc mặt không đúng, lại nghe bên ngoài Ngũ tán nhân ồn ào, nhanh chóng vươn tay bắt mạch của hắn, sau đó sắc mặt liền thay đổi.

“Không tốt!” Trương Vô Kỵ vội nói, “Mọi người mau xuống ngựa tại chỗ tĩnh tọa, vô luận như thế nào cũng không được vận công điều tức, lại càng không được làm ra động tác quá lớn, nếu không tánh mạng nguy kịch! Các ngươi trúng độc !”

Trương Vô Kỵ có Cửu dương thần công hộ thể bách độc bất xâm nên không bị ảnh hưởng, liền vội vàng đỡ mọi người ngồi xuống, Diệp Phương Cảnh cũng xuống xe, cùng bọn họ ngồi chung một chỗ, nói rằng: “Mau thả tín hiệu triệu tập Ngũ hành kỳ, nếu ta đoán không lầm, Triệu cô nương kia khẳng định còn muốn phái người đến chặn giết chúng ta .”

Trương Vô Kỵ nhanh chóng thả ra tín hiệu, chỉ chốc lát sau liền thấy đội ngũ Ngũ hành kỳ ngay ngắn nhanh chóng tiến đến, liền phân phó: “Các ngươi phân bố tứ phương, nghiêm mật bảo vệ các vị thủ lĩnh cùng Phương Cảnh, vô luận người nào tới gần, giết chết ngay tại chỗ!”

Ngũ hành kỳ ầm ầm đồng ý.

“Các ngươi phải nhớ ngàn vạn lần không được vận công điều tức”, Trương Vô Kỵ lại dặn dò đám người Diệp Phương Cảnh, “Ta đã biết các ngươi trúng độc gì, hiện tại trở về tìm giải dược, rất nhanh sẽ quay lại”.

Cậu chung quy vẫn là không yên lòng, lại đặc biệt kính nhờ những người khác, “Vi Bức Vương, các vị tán nhân, thỉnh giúp ta chiếu cố tốt cho Phương Cảnh, kính nhờ mọi người”.

Phương Cảnh thiếu gia dở khóc dở cười, “Cậu sao lại đặt biệt nhờ người khác chiếu cố cho ta, giống y như lão mụ của ta… Ta yếu như vậy sao? Đi nhanh lên đi, đừng lề mề nữa”.

Lão mụ tử Trương Thiếu giáo chủ bất đắc dĩ mà xoay người triển khai khinh công bay đi.

Cậu đi không bao lâu, Triệu cô nương phái ra nhân mã giống như Diệp Phương Cảnh sở liệu, rất nhanh đã đuổi tới, hơn nữa dĩ nhiên là một số lớn Nguyên binh!

Cứ việc đối phương cũng không có ngốc đến mức nói mình là người của Triệu cô nương, nhưng người Minh giáo cùng Diệp Phương Cảnh đều thông minh tinh ý, sao lại không đoán ra?

Diệp Phương Cảnh cảm thấy vô cùng tức giận, hắn trước còn khen Triệu cô nương! Còn cảm thấy nàng đại nhân đại nghĩa! Thật không ngờ nàng cùng một giuộc với Nguyên binh! Cùng tâm tình với hắn còn có đám người Vi Nhất Tiếu, bất quá lúc này bọn họ lại không thể vận công, ngay cả một động tác lớn chút cũng cũng không thể làm, chỉ có thể dựa vào Ngũ hành kỳ bảo hộ.

“Chờ Thiếu giáo chủ tìm được giải dược trở về…” Vi Nhất Tiếu oán hận mà cắn răng.

Phương Cảnh thiếu gia ngay cả thời điểm lạc đường cũng không có vội vã như bây giờ mà chờ mong Trương Vô Kỵ trở về…

____________________

 

Advertisements

One comment on “Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 26

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s