Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 31

10865788_1034814956545902_480814378128903488_o

Nam tử vì cơ hữu ném một vạn kim, tâm hồn thiếu nữ vỡ nát.

Triệu Mẫn quả thực bị chọc giận muốn chết, nhưng mà người làm cho nàng sinh khí vẫn còn đang ở bên kia hỏi Diệp Phương Cảnh: “Người đâu? Hắn còn có thể nói chuyện không?”

Phương Cảnh thiếu gia chỉ chỉ đại hán bị thương đang nằm bên chân Trương chân nhân, “Muốn hỏi cái gì thì hỏi nhanh đi, ta thấy hắn cứ tiếp tục đổ máu như vậy không lâu sẽ chết”.

Trương Vô Kỵ nhanh chóng đi qua kéo người nọ dậy lớn tiếng hỏi: “Ngươi chính là truyền nhân Thiếu Lâm ở Tây Vực? Hắc ngọc đoạn tục cao ở nơi nào? Nhanh lấy ra!”

Người nọ chấn động, lại ngậm chặt miệng không nói.

Năm đó Trương Vô Kỵ tại Hồ Điệp cốc từng thấy qua sách thuốc của Hồ Thanh Ngưu ghi lại, Tây Vực có một nhà có võ công đặc biệt, nghi là một nhánh của Thiếu Lâm, thủ pháp cực kỳ cổ quái, người nào bị đoạn gân cốt sẽ không thể trị được, chỉ có bí dược bổn môn Hắc ngọc đoạn tục cao của truyền nhân ở Tây Vực là có thể trị hết, nhưng mà phương pháp phối thuốc này lại bất truyền. Trương Vô Kỵ vốn cũng chỉ muốn thử một lần, không nghĩ tới hán tử kia lại đột nhiên biến sắc, liền biết mình sở liệu không sai liền cất cao giọng nói: “Lấy ra!”

Triệu Mẫn đột nhiên nói: “Trương Vô Kỵ, nếu muốn Hắc ngọc đoạn tục cao, ngươi đáp ứng ta ba điều kiện là được”

Không đợi Trương Vô Kỵ trả lời, Diệp Phương Cảnh liền giành trước: “Triệu cô nương, hiện tại cô đã bị chúng ta bao vây, cô cảm thấy mình còn có tư cách nói điều kiện sao?”

Triệu Mẫn hừ một tiếng, “Ngươi bảo Trương Vô Kỵ đến nói chuyện với ta, hắn muốn Hắc ngọc đoạn tục cao này chính là vì muốn cứu Tam sư bá của hắn, chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ Diệp công tử còn có thể thay hắn làm chủ sao?”

Phương Cảnh thiếu gia nở nụ cười, hỏi Trương Vô Kỵ: “Vô Kỵ, cậu nói ta có thể thay cậu làm chủ hay không?”

Trương Vô Kỵ không chút do dự nói: “Phương Cảnh huynh nói chính là ta nói”. Cậu biết mình không giỏi ăn nói, mưu trí cũng không có nhiều như tiểu đồng bọn, chuyện này giao cho hắn xử lý khẳng định so với chính mình tới càng tốt hơn.

“Ngươi… Trương Vô Kỵ, ngươi hỗn đản này!” Triệu Mẫn tức giận đến quát to một tiếng, “Hắn gọi ngươi đi chết ngươi cũng đi sao!”

“Triệu cô nương không cần châm ngòi ly gián tình cảm của chúng ta” Phương Cảnh thiếu gia bình tĩnh nói, “Ta cùng Vô Kỵ là tri kỉ hảo bằng hữu, ta làm sao có thể kêu cậu ấy đi tìm chết? Lấy được Hắc ngọc đoạn tục cao rồi thì Triệu cô nương có thể xuống núi, chúng ta cam đoan tuyệt không làm khó dễ cô”.

Triệu Mẫn đột nhiên tỉnh táo lại, lạnh lùng nói: “Ngươi thật sự dám khó xử ta sao? Ngươi biết giết ta sẽ có hậu quả gì không?”

“Triệu cô nương nói nghe thử?” Diệp Phương Cảnh mỉm cười nhìn nàng.

“Phụ thân ta chính là đương triều Nhữ Dương Vương, ta là được triều đình khâm phong Thiệu Mẫn quận chúa”. Triệu Mẫn nói xong khiêu khích mà nhìn hắn, “Ngươi nếu dám giết ta, phụ vương ta nhất định sẽ phát binh bình định núi Võ Đang báo thù. Diệp công tử, ta khuyên ngươi một câu, không cần vì khí phách nhất thời mà tranh đấu, hại chết trưởng bối của hảo bằng hữu ngươi”.

“Thì tính sao?” Diệp Phương Cảnh cư nhiên không giống nàng tưởng tượng kiêng kị thân phận của nàng, “Triệu cô nương, cô không phải quá ngây thơ rồi sao? Hiện giờ chúng ta có nhiều cao thủ ở trong này, chỉ cần không cho các ngươi có một người trốn xuống núi, sau lại hủy thi diệt tích, ai có thể biết là chúng ta giết các ngươi? Ai, cô không cần nói, ta biết cô nhất định sẽ nói phụ vương cô biết cô đã đến núi Võ Đang, thật lâu không thấy cô trở về, khẳng định sẽ đem nợ này tính lên đầu Võ Đang đúng không?”

Triệu Mẫn nhếch môi không nói, nhưng ánh mắt chính là ý như vậy.

“Không sao cả, khoảng cách giữa đại đô với núi Võ Đang xa như vậy, quân đội muốn lại đây cần phải tốn rất nhiều thời gian, chính là nếu ta dùng xe ngựa nhỏ chạy qua đó lại rất nhanh, đại quân của phụ vương cô còn chưa tới, chỉ sợ hắn đã chết dưới kiếm ta rồi. A, nói không chừng còn không cần ta tự mình ra tay, chỉ cần ta đem tin truyền ra ngoài, ai có thể giết Nhữ Dương Vương ta liền vì người đó rèn một thanh thần binh đệ nhất thiên hạ, cô nói xem có bao nhiêu người sẽ chạy theo như vịt đây?” Phương Cảnh thiếu gia cười, “Liền tính không cần dùng chiêu này, Triệu cô nương, cô có biết ta có bao nhiêu tiền không? Tiền trong tay ta đừng nói mua mạng của phụ vương cô, cho dù mua mạng của hoàng đế các người cũng còn dư dả. Mười vạn hoàng kim cô cảm thấy thế nào? Nếu không đủ, hai mươi vạn? Ba mươi vạn?” Đem sở hữu sản nghiệp của Diệp Phương Cảnh bán đi, hơn nữa công thêm số sản nghiệp hắn mang từ đại Đường bên kia tới đây, lại bán thêm mấy thanh kiếm, mấy con số trên cũng không phải không kiếm được.

Triệu Mẫn hít một hơi, nhưng vẫn quật cường đáp: “Ngươi ít phô trương thanh thế đi, ngươi làm sao có thể có nhiều tiền như vậy?”

“Vậy cô có muốn thử một chút hay không?” Phương Cảnh thiếu gia cười tủm tỉm, một bộ: “Thiếu gia chính là muốn lấy tiền đập chết ngươi”.

Triệu Mẫn nhìn Minh giáo Ngũ hành kỳ đã đem người mình mang đến vây vào giữa, trong lòng cũng luống cuống, tuy rằng nàng vẫn là không quá tin tưởng Diệp Phương Cảnh dám ở trong này giết nàng diệt khẩu, nhưng cũng không dám lấy mệnh mình ra đánh cược, chính là nàng lại không nguyện ý cứ như vậy bại bởi hắn, nhất là tại trước mặt Trương Vô Kỵ, vì thế liền lạnh lùng nói: “Được, vậy ngươi liền thử xem có thể đem tất tả chúng ta lưu lại không! Động thủ!”

Nàng vừa ra lệnh, đám thủ hạ liền đối với đệ tử Minh giáo vây quanh phát động công kích, hơn nữa rõ ràng là muốn hướng phía cửa phá vòng vây, người Minh giáo tự nhiên sẽ không tha cho bọn họ đi ra ngoài, sau đó là một đoàn hỗn chiến.

Tu hành điện vốn rất lớn, nhưng thủ hạ của Triệu Mẫn chính là ba bốn trăm người, Minh giáo cũng bốn năm trăm người, xác thực đã chật lại càng thêm chật, trong lúc nhất thời đao quang kiếm ảnh, Diệp Phương Cảnh đột nhiên liền phát hiện Triệu Mẫn dần dần mất dấu trong đám người.

Trương Vô Kỵ cũng phát hiện, gấp đến độ hô một tiếng: “Đừng chạy! Đem Hắc ngọc đoạn tục cao lưu lại!” Sau đó liền vọt tới.

Hai lão nhân đột nhiên không biết từ nơi này xuất hiện, một trái một phải tung ra chưởng phong, vô thanh vô tức mà đánh úp lại đây, Trương Vô Kỵ song chưởng vừa tiếp được chưởng của hai lão nhân, chính là Triệu Mẫn lại thừa dịp này được một tên thủ hạ ôm lấy nhảy lên, chạy ra khỏi đám người.

“Huyền Minh Nhị lão!” Trương Vô Kỵ kinh ngạc một chút, trong mắt nhất thời dấy lên lửa giận, năm đó nếu không trúng Huyền Minh thần chưởng, cậu cũng sẽ không lưu lạc tứ phương, đến nay mới có thể trở lại Võ Đang. Nhưng là trước mắt quan trọng nhất vẫn là lấy được Hắc ngọc đoạn tục cao, cậu cũng không muốn quản hai lão nhân kia, mà hướng phía Triệu Mẫn muốn phóng đi, nhưng Huyền Minh Nhị lão sao dễ đối phó như vậy? Cứ việc bọn họ nhất thời bắt không được cậu, nhưng cũng cuốn lấy cậu nửa bước khó đi.

Mà lúc này nhóm người Vi Nhất Tiếu cũng đang lâm vào chiến đấu, người duy nhất có thể bứt ra đuổi theo chỉ có Diệp Phương Cảnh, Phương Cảnh thiếu gia đành phải quơ trọng kiếm bay qua hơn mấy trăm đầu người, đuổi theo ra khỏi đại môn Tu hành điện.

Kẻ mang theo Triệu Mẫn chạy trốn khinh công rất cao minh, không đầy một lúc đã thoát ra khỏi cửa, Diệp Phương Cảnh theo sát phía sau, vẫn luôn đuổi tới dưới chân núi, mắt thấy đã sắp đuổi kịp liền tung ra nhất chiêu “Hạc quy cô sơn”, chính là người nọ lại trong nháy mắt đem Triệu Mẫn vứt ra ngoài, cuối cùng bị một kiếm chụp chết nhưng Triệu Mẫn lại vẫn là rơi vào tay của một người khác không biết từ nơi này chui ra.

Diệp Phương Cảnh đang muốn đuổi theo, chợt nghe thấy Triệu Mẫn hung hăng ra lệnh: “Bắn tên cho ta!”

Một đám cung tiễn thủ từ bụi cỏ đứng lên, trường cung trong tay nhắm ngay Diệp Phương Cảnh bắn ra.

“Diệp công tử, không nghĩ tới ta tại chân núi còn bố trí người tiếp ứng đi?” Triệu Mẫn cười nói, “Cái này ngươi còn có biện pháp nào?”

Diệp Phương Cảnh vừa nghe được nàng nói bắn tên cũng đã theo bản năng mà sử dụng “Vân Tê tùng”, cũng không để ý hiệu quả thị giác mà “Vân Tê tùng” gây ra là cỡ nào yêu nghiệt, sau đó liền ỷ vào “Vân Tê tùng” gia tăng thân pháp, một bên huy kiếm chắn tên, một bên tiếp tục hướng nàng vọt tới.

Triệu Mẫn nhìn thấy cái dạng này của hắn cũng bị dọa đến, không nghĩ tới hắn còn dám hướng lại đây, nhanh chóng ra lệnh cho thủ hạ mang theo nàng nhanh chóng lui về phía sau.

Nhóm cung tiễn thủ đuổi theo Diệp Phương Cảnh bắn tên, cứ việc hắn có Vân Tê tùng, cũng có thể huy kiếm ngăn tên, tạm thời còn không bị thương tích gì, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy cũng rất phiền phức, vì thế hắn đành phải đem nhóm cung tiển thủ giải quyết trước mới tiếp tục đuổi theo, nhưng đã kinh không thể đuổi kịp rồi.

Hắn đành phải thở dài thu kiếm trở về, đi tới đi tới, đột nhiên phát hiện mình đi tới một địa phương không biết tên…

Rõ ràng là hướng trên núi đi, như thế nào con đường này lại chưa từng thấy qua… Chẳng lẽ lại lạc đường ? Hắn nghĩ nghĩ, rõ ràng dùng khinh công bay lên, tính bay lên chỗ cao nhìn đường thử, nhưng nhìn tới nhìn lui lại cảm giác những con đường bên dưới đều giống nhau.

Diệp Phương Cảnh đành yên lặng mà ngồi xuống tảng đá ven đường, chờ tiểu đồng bọn đến đem mình nhặt trở về.

Đợi một hồi lâu rốt cục nghe được tiếng hô của Trương Vô Kỵ: “Phương Cảnh! Huynh ở nơi nào! Phương —— Cảnh —— trả lời ta một tiếng a!”

Phương Cảnh thiếu gia nhãn tình sáng lên, hướng phía thanh âm truyền đến mà bay qua, thực nhanh liền nhìn thấy tiểu đồng bọn mang theo một đám người đang đi tìm chính mình.

Trương Vô Kỵ thấy không trung một mảnh kim quang nhanh chóng hướng bên này, chờ Diệp Phương Cảnh rơi xuống đã bắt lấy hắn nhìn một hồi, “Không bị thương đi? Chúng ta ở dưới chân núi thấy rất nhiều thi thể của cung tiễn thủ…”

“Không có việc gì, bất quá để Triệu Mẫn chạy mất” Diệp Phương Cảnh cảm thấy thực áy náy, “Thực xin lỗi, không thể giúp cậu đem Hắc ngọc đoạn tục cao cướp về”.

“Cái đó chúng ta nghĩ biện pháp khác là được, Huynh không có việc gì mới là điều quan trọng nhất”, Trương Vô Kỵ cuối cùng cũng thở ra một hơi, “Vừa rồi thấy thi thể của đám cung tiển thủ, chúng ta lại đuổi về trước thêm một đoạn, cũng không phát hiện đầu mối gì, ta thật sự là lo lắng gần chết. May mắn Vi Bức Vương bọn họ nói huynh có khả năng lên núi rồi, nếu không cũng không biết đi nơi nào tìm người.”

“Chiến đấu trên kia đã kết thúc?” Diệp Phương Cảnh một bên cùng Trương Vô Kỵ sóng vai đi lên núi một bên hỏi, “Huyền Minh Nhị lão thế nào ? Cậu báo thù sao?”

Trương Vô Kỵ thở dài, “Để bọn họ chạy mất, bất quá đám tạp binh đều đã giải quyết hết rồi, hiện tại Ngũ tán nhân đang thẩm vấn bọn chúng chuyện của Triệu Mẫn”.

“Triệu Mẫn nói cậu muốn lấy Hắc ngọc đoạn tục cao là vì Du tam hiệp, là để trị chân cho Du tam hiệp sao?”

Trương Vô Kỵ gật đầu, “Ta từng nhìn thấy trong sách thuốc của Hồ Thanh Ngưu tiên sinh có ghi lại”.

“Được!” Phương Cảnh thiếu gia đột nhiên vỗ vỗ bờ vai của cậu, “Triệu Mẫn nhất định chạy không xa, chờ Ngũ tán nhân có thể lấy được tin tức từ đám tù binh đó địa điểm của cô ta chúng ta lập tức đuổi theo, ta nhất định sẽ giúp cậu lấy được thuốc!”

Trương Vô Kỵ cong lên ánh mắt đối hắn cười.

“Bất quá nói trở lại, cô ta giống như rất coi trọng cậu” nhìn thấy Trương Vô Kỵ cười vừa ngốc vừa nhuyễn, Phương Cảnh thiếu gia đột nhiên rất muốn trêu ghẹo, “Nhất định là cậu lần trước khi dễ người ta mới khiến cô ta lưu lại ấn tượng quá sâu khắc, cô ta đối với cậu từ hận sinh yêu .”

Trương Vô Kỵ kinh ngạc mà mở to hai mắt, sau đó mãnh liệt lắc đầu, cả khuôn mặt đều trướng đến đỏ bừng, “Làm sao có thể? Ai sẽ vì loại chuyện đó mà …coi trọng người khác chứ?”

Phương Cảnh thiếu gia cười hắc hắc, nhu nhu tóc của cậu, “Cô ta có bệnh đó, đừng để ý tới làm gì, người như thế cậu càng phản ứng cô ta lại càng dũng cảm, cậu hôm nay làm rất tốt, đều không cùng cô ta nói cái gì”.

Trương Vô Kỵ thành thành thật thật mà gật đầu, nói: “Ta ngay cả nhìn cũng đều không có nhìn một chút đâu.”

____________________

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s