Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 32

bbca4d43gw1etdsubzyq5j20g40sn0uz

Tiểu đồng bọn số khổ a, thổ hào cơ hữu nguyện vì ngươi chống đỡ một mảnh thiên địa!

 

Về tới trên núi, ánh mắt người Minh giáo nhìn Diệp Phương Cảnh đều thực cổ quái, vốn bọn họ vẫn cảm thấy vị thiếu gia này toát ra một cỗ khí thế cao quý, vừa rồi tại Tu hành điện lại bị trình độ thổ hào của hắn làm cho rung động, nhưng sau khi cùng Thiếu giáo chủ tìm kiếm khắp núi bọn họ mới chợt phát hiện ra, nguyên lai vị thiếu gia này dĩ nhiên là một cái siêu cấp lộ si, này thật đúng là cầu nối a… Nhóm hán tử nhất thời liền cảm thấy khoảng cách với Phương Cảnh thiếu gia không còn nữa.

Chiến đấu trong Tu hành điện đã đến hồi hạ màn, Ngũ hành kỳ đang giúp chúng đệ tử Võ Đang thu thập tàn cục cùng cứu trị người bị thương, Cốc Hư Tử ở bên kia trù tính an bài, nhìn đến Trương Vô Kỵ cùng Diệp Phương Cảnh trở lại liền nói cho bọn hắn biết Trương chân nhân, Du Đại Nham cùng với Ngũ tán nhân đều đang ở phía sau nghị sự .

Trương Vô Kỵ nhanh chóng cùng tiểu đồng bọn đi tìm người, vừa tới nơi liền nghe được một tin tức tốt, Ngũ tán nhân đã từ trong miệng đám tù binh thẩm vấn được không ít chuyện .

“Không chỉ là chuyện Thiếu Lâm toàn quân bị diệt, mà ngay cả chuyện của Lục đại phái từ quang minh đỉnh trở về thì thần bí mất tích, cũng đều là do vị Triệu cô nương này làm, “Thuyết Bất Đắc hòa thượng nói “Những mục đích trước của cô ta đều hoàn thành không sai biệt lắm, chỉ có lần này tay không mà về, vậy chắc là hồi Đại đô đi. Theo lời đám tù binh thì Lục đại phái trước đó cùng đám hòa thượng Thiếu Lâm tự đều bị cô ta nhốt tại Đại đô thành tây Vạn an tự, hiện nay tánh mạng cũng không có lo lắng gì. Vi Bức Vương nghe xong được lộ tuyến từ đám tù binh đã xuống núi trước truy tung cô ta rồi”.

Tất cả mọi người thở phào một hơi.

Trương chân nhân lúc này liền hỏi: “Vô Kỵ, vừa rồi lúc con nói muốn Hắc ngọc đoạn tục cao, vị Triệu cô nương kia nói con là vì Đại Nham, chẵng lẻ Hắc ngọc đoạn tục cao này có thể trị được thương chân của nó?”

Trương Vô Kỵ gật đầu, đem điều trong sách thuốc của Hồ Thanh Ngưu nói lại một lần.

Trương chân nhân vui mừng quá đỗi, Du Đại Nham cũng lộ ra thần sắc kích động.

“Thái sư phụ, con muốn sớm khởi hành để đuổi kịp cô ta, nghĩ biện pháp đem dược lấy được”, Trương Vô Kỵ nói, “Hơn nữa Đại sư bá bọn họ cũng đang trong tay cô ta, vẫn là nên nhanh chóng đem bọn họ cứu ra mới được”.

Trương chân nhân gật gật đầu, ngoắc gọi cậu đến bên người, “Ta hôm nay nhìn con cùng Huyền Minh Nhị lão đối chiến, tuy rằng nội lực thâm hậu, nhưng chiêu thức võ công có chút thô thiển, vả lại con từ nhỏ cũng chỉ học qua kiếm pháp cơ bản của Võ Đang, chỉ sợ không đủ dùng, cũng lãng phí một phen hảo kiếm Diệp tiểu hữu rèn cho con. Bế quan lần này ta có ngộ ra một môn quyền pháp, một môn kiếm pháp, con cùng Đại Nham đều đi theo ta, ta hôm nay liền truyền cho các ngươi”.

Trương Vô Kỵ ngoan ngoãn gật đầu, cùng Ngũ tán nhân thương lượng một chút chuyện sau đó tìm người dẫn Diệp Phương Cảnh đến phòng mình từng ở qua, dàn xếp ổn thỏa xong liền đi theo Trương chân nhân rời đi.

Ngũ tán nhân được mệnh lệnh từng người tản đi, có lệnh Ngũ hành kỳ phái người truy tung Triệu Mẫn, có đi sai người hướng đỉnh quang minh truyền tin tức.

Diệp Phương Cảnh đi theo đạo đồng dẫn đường đến một gian phòng sạch sẽ mộc mạc, đạo đồng cung kính nói: “Diệp công tử, nơi này chính là nơi Tiểu sư thúc khi còn bé ở qua, chúng ta lúc nào cũng cho người quét tước, ta trước đem đệm chăn trải ra, sau đó sẽ cho người đem nước tắm rửa lại đây.”

Thời điểm Phương Cảnh thiếu gia đối mặt với người không quen vẫn là duy trì bộ dáng phong độ nhẹ nhàng, liền cười nói tạ ơn, cùng đạo đồng đồng thời đem đệm chăn trải ra, còn hỏi cậu: “Ta thấy tuổi của cậu cùng Tiểu sư thúc không sai biệt lắm, khi còn bé cậu quen được cậu ấy không?”

Đạo đồng gật đầu, “Từ ngày tiểu sư thúc lên núi liền thường xuyên cùng chúng ta chơi đùa”.

“Vậy cậu ấy khi còn bé như thế nào? Có đáng yêu hay không? Có nghịch ngợm không? Có phải hay không cũng giống hiện tại một bộ ngốc ngốc?” Phương Cảnh thiếu gia thực bát quái hỏi.

Đạo đồng dùng ánh mắt cổ quái mà nhìn hắn, nhẫn cười trả lời: “Tiểu hài tử khi còn bé tự nhiên đều là đáng yêu, Tiểu sư thúc khi còn bé rất giống mẫu thân, phấn điêu ngọc mài thập phần đáng yêu, tất cả mọi người đều thực thích thúc ấy”.

Phương Cảnh thiếu gia hít một hơi, “Kết quả trưởng thành lại thành mặt chữ điền nhỏ lại đôn hậu lại ngốc ngốc… là khi còn bé lưu lại sao?”

Khóe miệng đạo đồng kéo kéo, nghiêm túc nói: “Tiểu đạo không dám vọng nghị, thỉnh Diệp công tử tự hỏi ý kiến Tiểu sư thúc”.

“Ưm… Vậy chắc là ngây ngô?” Phương Cảnh thiếu gia tự quyết định, “Kỳ thật ngốc một chút cũng thực đáng yêu”.

Đạo đồng trải tốt đệm chăn, yên lặng mà lui ra, một lát sau có đạo sĩ nâng đến một đại dũng nước ấm, Phương Cảnh thiếu gia tắm xong liền thư thư phục phục mà nằm lên giường, sau đó nghiêng người, đột nhiên phát hiện đỉnh giường có khắc đồ án kỳ quái, dịch đi qua vừa thấy lại nhịn không được bật cười. Nguyên lai trên đỉnh giường có khắc một bức tranh tinh tế trong đó có rất nhiều người nho nhỏ, có thể là Trương Vô Kỵ khi còn bé vẽ lên.

Người được khắc ra chỉ có một vòng tròn giống như là đầu, đường cong tinh tế xem như là đại biểu cho tứ chi, một người có râu quai nón dài đặc, tóc rối tung, một đạo sĩ cầm hai cây bút, còn có một người có gắn hoa nhỏ trên đầu, cuối cùng là một người thấp hơn so với ba người kia, được người cầm bút và cài hoa dắt tay hai bên.

Diệp Phương Cảnh đột nhiên ý thức được cái gì, thu hồi tươi cười nhăn lại mi, theo bản năng mà vươn tay vuốt ve những nét khắc, cuối cùng đầu ngón tay dừng lại trên người thấp bé nhất kia, thật sâu mà thở dài.

Hắn đương nhiên đã đoán được vẽ chính là một nhà ba người của Trương Vô Kỵ cùng Tạ Tốn. Năm đó tiểu Trương Vô Kỵ là mang tâm tình thế nào mà vẽ ra bức tranh này? Nhất định phi thường khó chịu đi… Khi đó cậu hẳn là đã trúng thần chưởng của Huyền Minh nhị lão, mỗi ngày đều bị hàn độc tra tấn, cha mẹ lại qua đời, cậu từ nhỏ đã hiểu chuyện như vậy, khẳng định sẽ không để cho các trưởng bối vì mình lo lắng, cho nên chỉ có thời điểm đi ngủ, mới có thể dùng phương thức như thế này để hoài niệm thân nhân của mình.

Phương Cảnh thiếu gia sờ sờ tiểu Trương Vô Kỵ trong bức tranh, trong lòng đột nhiên dâng lên khổ sở, nghĩ thầm rằng: ta về sau nhất định phải đối cậu càng tốt hơn…

Nghĩ nghĩ, hắn liền ngủ mất, trước đuổi trên đường lâu như vậy, lại hơn nửa đêm mà cùng Triệu Mẫn giằng co, còn đánh qua vài trận chiến, hiện tại đã là rạng sáng, hắn thật sự là mệt chết đi được. Trước khi chìm vào giấc ngủ trong lòng hắn còn đang suy nghĩ, Trương chân nhân như thế nào trễ như thế còn muốn dạy võ công cho Vô Kỵ, Vô Kỵ khẳng định cũng thực mệt đi…

Thời điểm hắn nghe được trong phòng có động tĩnh mà tỉnh lại, liền thấy Trương Vô Kỵ đang mở cửa phòng muốn đi ra ngoài, vội hô một tiếng: “Vô Kỵ, cậu đi đâu?”

Trương Vô Kỵ quay đầu lại vẻ mặt xin lỗi, “A, ta đánh thức huynh sao? Ta chính là tới thăm huynh một chút xem huynh ngủ có quen không”.

“Cậu vừa trở về? Như thế nào còn chưa đi ngủ?”.

Trương Vô Kỵ gật đầu, “Ta đang chuẩn bị đi dọn dẹp phòng đây”.

“Phiền toái như vậy làm gì” Phương Cảnh thiếu gia xua tay, “Trời cũng sắp sáng rồi, rõ ràng chịu khó một chút theo ta cùng ngủ đi”.

Trương Vô Kỵ nghĩ cũng phải, vì thế ngoan ngoãn cởi quần áo bò lên giường đi ngủ.

Diệp Phương Cảnh tỉnh lại lần nữa đã là giữa trưa, Trương Vô Kỵ vẫn còn đang ngủ bên cạnh, đáy mắt đen thực rõ ràng, hắn sợ đem người đánh thức nên liền nằm yên bất động, bắt đầu yên lặng mà nghiên cứu những nét vẽ non nớt trên đỉnh giường, não bổ khi còn bé tiểu đồng bọn nhà mình ngốc ngốc, đáng yêu là cái dạng gì.

Một lát sau đột nhiên nghe được một tiếng hàm hồ nói mê: “Phương Cảnh…”

Hắn còn tưởng rằng Trương Vô Kỵ tỉnh, quay đầu lại vừa thấy, nhân gia còn ôm lấy một cái cánh tay của hắn ngủ rất say, nhịn không được liền nở nụ cười, trong lòng ngạc nhiên không biết cậu mơ thấy cái gì mà lại gọi tên của mình, lại nghĩ tới Phương Kỳ khi còn bé nói mớ, cùng nó đối thoại nó còn sẽ trả lời, vì thế liền nhẹ giọng đáp: “Làm sao vậy?”

Trương Vô Kỵ quả nhiên trả lời hắn: “Phương cảnh… Ta không cần biểu muội, biểu muội thật là đáng sợ…”

Phương Cảnh thiếu gia trong lòng cười chết, không nghĩ tới A Ly cô nương tạo cho cậu bóng ma tâm lý lớn như vậy, vì thế lại hỏi: “Vậy cậu muốn ai?”

“Ta…” Trung gian bộ phận rất hàm hồ không nghe rõ, “Cùng Phương Cảnh… Vui vẻ…”

Diệp Phương Cảnh sửng sốt một chút sau đó liền mỉm cười, cảm thấy rất vui vẻ, “Ta cùng Vô Kỵ một chỗ cũng rất vui vẻ”.

Trương Vô Kỵ trên mặt lộ ra một cái tươi cười ngu ngốc, lại ngủ say.

Phương Cảnh thiếu gia nhìn cậu trong chốc lát, đột nhiên có chút phiền muộn —— ai, về sau quay về đại đường, liền sẽ cùng tiểu đồng bọn phân ra, thật sự là luyến tiếc mà.

Hắn tới đây đã gần hai năm, tuy rằng lúc nào cũng tưởng niệm cố hương cùng đệ đệ, nhưng là bởi vì có Trương Vô Kỵ làm bạn, đã không còn giống như những ngày mới đến thường xuyên khổ sở. Đến nơi đây lâu như vậy, Trương Vô Kỵ là bằng hữu đầu tiên của hắn, cũng là bằng hữu tốt nhất, vừa nghĩ tới về sau trở lại đại đường liền sẽ không còn được gặp lại cậu nữa, trong lòng liền toát ra một cái ý tưởng: rõ ràng đem cậu quải theo trở về luôn đi!

Nhưng là hắn cũng biết chỉ có thể nghĩ như vậy mà thôi, thân nhân trưởng bối của Trương Vô Kỵ đều tại nơi này làm sao có thể cùng hắn trở về? Bản thân hắn đã trải qua cái cảm giác thống khổ khi đi vào một thế giới xa lạ, sao lại có thể nhẫn tâm làm cho bằng hữu tốt nhất của mình cũng thừa nhận loại thống khổ như thế?

Nhưng là thực sự rất luyến tiếc…

Nghĩ đến đây, hắn yên lặng mà vươn tay ôm lấy Trương Vô Kỵ, sau đó phát hiện cảm giác rất không tồi, vì thế cũng không buông tay ra mà tiếp tục ngủ.

Điều này làm cho Trương Vô Kỵ sau khi tỉnh lại sợ hãi nhảy dựng lên, còn nhân tiện đem hắn đánh thức .

“Huynh, huynh sao lại ôm ta…” Từ nhỏ chỉ được cha mẹ nghĩa phụ thái sư phụ các vị trưởng bối ôm qua, Trương Vô Kỵ cảm thấy thật ngại ngùng.

Phương Cảnh thiếu gia vẻ mặt vô tội, “Ta cũng không biết, bất quá ôm đồ vật ngủ quả nhiên thực thoải mái.”

“Ta cũng không phải…” Đồ vật.

Trương Vô Kỵ yên lặng mà đem hai từ cuối cùng nuốt trở về.

“Ôm một chút thì như thế nào, chúng ta tình cảm tốt như vậy, ôm một chút cũng là bình thường” Phương Cảnh thiếu gia đúng lý hợp tình mà nói, “Cũng không phải cô nương, còn sợ bị người ôm”.

Trương Vô Kỵ tổng cảm thấy là lạ ở chỗ nào, nhưng mà cậu nghe nói cũng rất có đạo lý, đành phải yên lặng mà rời giường rửa mặt.

Lúc này đã là buổi chiều, bởi vì trước quá mệt mỏi nên người Minh giáo cũng nghỉ ngơi rất lâu, lúc này cũng mới bắt đầu sôi nổi rời giường kiếm đồ ăn.

Chờ mọi người lấp đầy bụng xong, Trương chân nhân lại dặn dò Trương Vô Kỵ một ít việc, mọi người lục tục xuống núi Võ Đang bắt đầu đuổi theo tung tích của Triệu Mẫn.

___________________

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s