Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 33

1962803_787586351364671_8818658236230709790_n

Tang tâm bệnh cuồng – hai nam một nữ không thể không có chuyện

Rời núi Võ Đang, đám người dọc theo ám ký mà Vi Nhất Tiếu cùng Ngũ hành kỳ lưu lại, cuối cùng tại bờ sông gần một trấn nhỏ tên Hoàng Long trấn phát hiện một tòa trướng vô cùng lớn, trước trướng nhân ảnh lắc lư, thủ vệ thập phần nghiêm mật.

Lúc này đã là đêm khuya, bọn họ giấu mình ở một tòa núi nhỏ, nương bụi cây che lấp quan sát tòa trướng bồng kia, phát hiện không chỉ có Nguyên binh đề phòng sâm nghiêm mà chung quanh trên cây, phía sau núi, gò đất phía trên, cư nhiên còn có rất nhiều cung tiến thủ.

Trương Vô Kỵ thấp giọng cùng mọi người thương lượng: “Làm như thế nào? Lẩn vào hay là trực tiếp vây quanh buộc bọn chúng giao ra hắc ngọc đoạn tục cao?”

Diệp Phương Cảnh nhìn nhìn, “Ẩn vào chỉ sợ không được, bọn họ thủ tòa trướng này vô cùng chặt chẽ, nghĩ muốn đi vào mà không kinh động người là không có khả năng. Trực tiếp vây quanh càng không được, bọn họ nhiều cung tiễn thủ như vậy, chúng ta vài người cũng không ảnh hưởng gì chính là giáo chúng khác làm như thế nào?”

Hậu thổ kỳ Chưởng kỳ sử Nhan Viên cười hắc hắc, “Diệp công tử đây là không biết bản lĩnh của Hậu thổ kỳ chúng ta rồi, nếu đi ở trên không được, chẵng lẽ không thể từ địa hạ đi vào sao?”

Diệp Phương Cảnh kinh ngạc mà nhìn hắn, “Ngươi muốn đào địa đạo? Đối phương cũng không phải không có cao thủ, chẳng lẽ sẽ không nghe được thanh âm đào bới sao? Hơn nữa muốn đào tới khi nào?”

Nhan Viên vẻ mặt tự hào, “Chúng ta Hậu thổ kỳ nếu muốn không có thanh âm, vậy thì ngay cả Dương tả sứ cũng nghe không được động tĩnh, thời gian cũng không cần phải lo lắng, tốc độ của chúng ta rất nhanh”.

Trương Vô Kỵ mừng rỡ, “Vậy thì kính nhờ Nhan kỳ sử”.

Nhan Viên đắc ý đầy đất mang theo thuộc hạ của mình bắt đầu hành động, còn lại Tứ kỳ bị hắn cướp mất cơ hội náo động vừa hâm mộ vừa ghen tỵ nhìn theo.

Vào lúc canh ba, Nhan Viên báo lại đã đào đến dưới trướng, lối ra của địa đạo ngay tại bên dưới giường của Triệu Mẫn.

Mọi người thương lượng một chút, quyết định để Trương Vô Kỵ, Diệp Phương Cảnh, Vi Nhất Tiếu, Thuyết Bất Đắc hòa thượng đồng thời đi vào, trừ bỏ Trương Vô Kỵ cùng Diệp Phương Cảnh ra thì có thể nói Vi Nhất Tiếu là người có võ công cao nhất trong đám, Thuyết Bất Đắc hòa thượng từ khi bị Trương Vô Kỵ chấn vỡ túi Càn Khôn đã làm lại một cái mới, nếu phát sinh tình huống ngoài ý muốn, hắn có thể trực tiếp đem Triệu Mẫn gói vào túi mang đi.

Bốn người vào địa đạo, thực nhanh liền đi tới cuối. Địa đạo một mảnh tối đen bất quá bốn người võ công đều không thấp, rành mạch mà nghe thấy thanh âm nói chuyện của Triệu Mẫn ở phía trên.

“Cái tên Diệp Phương Cảnh kia mấy lần phá hư chuyện tốt của ta! Đã điều tra xong chưa? Hắn rốt cuộc có lai lịch gì? Có phải thật sự là đệ tử gia tộc lánh đời gì đó hay không? Cái gia tộc kia rốt cuộc ở nơi nào?”

Cái gì gọi là “Mấy lần phá hư chuyện tốt của ta” … Phương Cảnh thiếu gia thật buồn bực, hắn rõ ràng cũng chỉ có tại núi Võ Đang làm hỏng chuyện tốt của nàng một lần, chẳng lẽ nói lần đó tại Lục Liễu trang nàng bị Trương Vô Kỵ cong bàn chân cũng muốn tính lên người hắn sao?

Có một thanh âm già nua đáp lại: “Quận chúa, tin tức mới vừa phát ra còn chưa tới hai ngày, làm sao có thể nhanh như vậy liền điều tra rõ ràng”.

Triệu Mẫn trầm mặc một hồi mới nói: “Nhất định phải chú ý phòng vệ cho kỹ, bọn họ khẳng định sẽ đến đoạt Hắc ngọc đoạn tục cao, Hạc lão đi ra ngoài đi.”

Thanh âm già nua kia liền lên tiếng “Dạ”, cước bộ liền hướng ra bên ngoài.

Chờ trong lều tựa hồ chỉ còn lại có mìnhTriệu Mẫn một người, mọi người đang muốn phá vỡ tầng ván giường mỏng manh trên đỉnh đầu xông lên, chợt nghe thấy giọng Triệu Mẫn đột nhiên hừ lạnh một tiếng: “Hừ, Trương Vô Kỵ!”

Trương Vô Kỵ hoảng sợ, còn tưởng rằng nàng phát hiện mình, bất quá rất nhanh nàng liền nói tiếp, rõ ràng là lầm bầm lầu bầu: “Cái tên Diệp Phương Cảnh kia có gì tốt? Ngươi vì cái gì vì hắn mà khi dễ ta như vậy? Quá đáng…”

Phương Cảnh thiếu gia tâm tình thực phức tạp, nếu hiện tại có ánh sáng, Trương Vô Kỵ nhất định có thể nhìn thấy biểu tình nhẫn cười cổ quái của hắn, Vi Nhất Tiếu thậm chí bỡn cợt mà vỗ vỗ bả vai Thiếu giáo chủ nhà mình.

“Ngươi lần này nếu không đến cầu ta, ta sẽ không đem dược cho ngươi đâu”, Triệu Mẫn lại hừ một tiếng, “Vì tam sư bá của ngươi, ngươi nhất định cái gì cũng đều nguyện ý làm có phải hay không? Ta đây liền kêu ngươi không cho phép nhìn thấy Diệp Phương Cảnh nữa”.

Trương Vô Kỵ nghe đến đó thật sự nhịn không được, cậu mới không cần không bao giờ thấy tiểu đồng bọn đâu, đem bàn tay hướng lên trên ván giường, lòng bàn tay ám kình vừa ra, ván giường liền lặng yên không một tiếng động mà bị chưởng lực chấn vỡ, ngay sau đó cậu liền nhảy ra khỏi địa đạo, hơn nữa lập tức tại lúc Triệu Mẫn sắp sửa kêu người mà điểm trúng huyệt đạo của nàng.

Phương Cảnh thiếu gia vỗ vỗ vụn gỗ trên người, từ trong địa đạo nhảy ra cười tủm tỉm mà nhìn Triệu Mẫn, nhẹ giọng nói: “Triệu cô nương, phải nhớ không cần tùy tiện nói xấu người khác, làm sao cô biết có thể hay không có người ở dưới ván giường của cô nghe lén đâu?”

Triệu Mẫn trừng hắn, ánh mắt cơ hồ muốn phun ra lửa, nhưng là bị điểm huyệt đạo lại không thể động cũng không thể nói chuyện, thoạt nhìn xác thực đáng thương.

Trương Vô Kỵ bởi vì nghe được nàng nói xấu tiểu đồng bọn nhà mình, đối nàng thật sự không có hảo cảm, ngay cả sắc mặt cũng thối thối: “Triệu cô nương, ta sẽ không cầu cô, cô nếu đem Hắc ngọc đoạn tục cao giao ra đây, chúng ta liền thả cô về Đại đô, trước khi cô an toàn quay về chúng ta sẽ không tìm cô gây phiền toái”.

Vi Nhất Tiếu híp mắt bổ sung: “Nếu không giao ra, hoặc là giao giả dược, vậy đành phải thực xin lỗi , dù sao chúng ta tiến vào cũng không ai biết, chính là giết người diệt khẩu, cũng sẽ không có người biết là chúng ta làm, nói không chừng còn tưởng rằng Triệu cô nương cô cùng tình lang bỏ trốn rồi đó”.

Triệu Mẫn trong mắt nổi lên ánh nước, chỉ nhìn chằm chằm Trương Vô Kỵ, ánh mắt u oán lại mang theo một tia lên án.

Trương Vô Kỵ quay mặt đi không nhìn nàng.

“Ta xem bộ dạng này chúng ta cũng không cách nào hảo hảo nói chuyện, vẫn là đem Triệu cô nương mang đi ra ngoài đi?” Diệp Phương Cảnh đề nghị, “Đúng rồi, đem toàn bộ chai lọ bình dược nơi này mang theo hết, xem thử Hắc ngọc đoạn tục cao có thể lẫn trong số đó hay không”.

Thuyết Bất Đắc hòa thượng lấy ra túi Càn Khôn giấu trong tay áo, tại bốn phía của trướng bồng càn quét một phen, đem toàn bộ chai lọ đều cất vào trong túi, mà ngay cả hộp trang điểm của Triệu Mẫn cũng đều không buông tha.

Một gói to thật sự là rất nặng, Đại hòa thượng vác rất là cố sức, Diệp Phương Cảnh cười tủm tỉm vươn tay nắm lấy miệng túi, không cần tốn bao nhiêu sức lực liền xách lên, đi theo phía sau Vi Nhất Tiếu đang vác Triệu Mẫn, Trương Thiếu giáo chủ không thể khiêng một cô nương nên đành đi trước tiến vào địa đạo, đoàn người rất liền ly khai về tới tòa núi nhỏ phía sau.

Bởi vì khoảng cách từ trướng bồng tới tòa núi đóng quân Minh giáo cũng không tính quá xa, bốn người lo lắng Triệu Mẫn được giải khai huyệt đạo sẽ kinh động đám thủ vệ, liền lưu lại Ngũ hành kỳ quan sát động tĩnh bên kia, tự mang theo nàng chạy ra xa thêm một hai dặm mới cởi bỏ á huyệt của nàng.

Triệu Mẫn có thể nói chuyện được liền nhìn chằm chằm vào Trương Vô Kỵ châm chọc khiêu khích: “Trương Thiếu giáo chủ thật sự là rất giỏi, muốn lấy đồ của một cô nương còn không tính, thế nhưng còn dùng cả thủ đoạn cưỡng bức, ngươi có xấu hổ hay không?”

Trương Vô Kỵ còn thật sự xấu hổ, cảm thấy lời nàng nói giống như cũng có chút đạo lý.

Phương Cảnh thiếu gia chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà vỗ vỗ đầu của cậu, “Ngốc, nàng nói cái gì cậu cũng tin sao?”

Triệu Mẫn cười lạnh, “Diệp Phương Cảnh, cho dù là bằng hữu ngươi cũng đừng có quá đáng? Trương Vô Kỵ tin hay không tin lời người khác còn phải có sự đồng ý của ngươi hay sao? Chẳng lẽ ta mới vừa rồi nói không đạo lý? Các ngươi một đám đại nam nhân khi dễ ta một nữ tử yếu đuối, còn đúng lý hợp tình như vậy?”

“Nữ tử yếu đuối?” Diệp Phương Cảnh cũng cười lạnh “Triệu cô nương, loại nữ tử yếu đuối nào lại giống như cô trên tay mang nhiều mạng người như vậy? Có nữ tử yếu đuối nào sẽ mang theo nhiều nanh vuốt như vậy ở trên giang hồ gây sóng gây gió? Hơn nữa là chúng ta khi dễ cô sao? Rõ ràng là cô dẫn người đánh lên núi Võ Đang, còn muốn giá họa cho Minh giáo, chúng ta bất quá là phản kích mà thôi.”

“Chính là cái đó và việc các ngươi muốn cướp Hắc ngọc đoạn tục cao của ta là hai việc khác nhau?” Triệu Mẫn xác thực miệng lưỡi bén nhọn, “Ta đánh các ngươi, các ngươi muốn phản kích liền đánh trở về là được, còn muốn đoạt đồ của ta thì tính là chuyện gì?”

Phương Cảnh thiếu gia cười tủm tỉm: “Chiến tranh đền tiền a, ta lần trước đả thương đồ đệ của Diệt Tuyệt sư thái, chẳng sợ ta xem người ta không vừa mắt, ta cũng đều bồi thường tiền thuốc thang kìa, Triệu cô nương làm bị thương nhiều người của chúng ta như vậy, còn tổn hại danh dự Minh giáo, chẳng lẽ còn nghĩ rằng không cần bồi thường? Kia cũng rất quá đáng đi?”

Triệu Mẫn cũng cười “Được, ta có thể đền tiền cho ngươi, bất quá Hắc ngọc đoạn tục cao các ngươi tưởng cũng đừng tưởng, trừ phi Trương Thiếu giáo chủ đáp ứng ta ba cái điều kiện”.

Diệp Phương Cảnh đột nhiên thở dài, nói: “Ai, ta sao phải cùng nữ nhân nói đạo lý chứ? Cùng nữ nhân giảng đạo lý nhất định là giảng không thắng mà. Triệu cô nương, nghĩ muốn Vô Kỵ đáp ứng điều kiện của cô là tuyệt đối không thể được, cô ngược lại phải đáp ứng điều kiện của chúng ta, chỉ cần cô giao ra Hắc ngọc đoạn tục cao, chúng ta sẽ để cho cô hoàn hảo không tổn hao gì mà dẫn người của mình rời đi, chúng ta tuyệt không ngăn trở, hơn nữa trước khi cô trở lại đại đô sẽ không tái đối với cô động thủ.”

“Nếu Trương Vô Kỵ không đáp ứng điều kiện của ta, ta tình nguyện chết cũng sẽ không đem Hắc ngọc đoạn tục cao cho các ngươi.” Triệu Mẫn quật cường đáp.

“Thật sự?” Diệp Phương Cảnh dùng một loại ánh mắt tiếc hận nhìn nàng, hỏi lại, “Cô xác định?”

Thấy nàng gật đầu, ánh mắt của hắn càng tiếc hận “Chúng ta đây cũng không có biện pháp, tuy rằng ta cũng không muốn đối một cô nương làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy, bất quá… Ai, Vô Kỵ, tìm được không?”

Trương Vô Kỵ đã sớm ngồi xổm bên túi Càn khôn tìm kiếm, lúc này đẩy ra một đóng chai chai lọ lọ cầm lấy một hộp thuốc mỡ, nghe được hắn hỏi liền gật đầu: “Ta cảm thấy có thể là cái này”.

“Triệu cô nương, thật sự là xin lỗi, ” Phương Cảnh thiếu gia thành khẩn nói, “Vi tìm ra Hắc ngọc đoạn tục cao, chỉ có thể ủy khuất cô chịu đau một chút”.

Triệu Mẫn sắc mặt trắng nhợt, “Ngươi muốn làm gì?”

“Thí dược”, Phương Cảnh thiếu gia nói xong, vươn tay đổ lên cổ tay của nàng, tiếp tục nói, “Yên tâm đi, khí lực của ta cũng đủ, so với Thiếu Lâm Kim Cương chỉ lực cũng không kém bao nhiêu, sẽ không để cho cô đau lần thứ hai đâu”.

Triệu Mẫn sắc mặt càng trắng, “Ngươi… Ngươi không dám, ngươi như thế nào có thể… Ngươi có phải là nam nhân không vậy?”

“Triệu cô nương, chuyện này với chuyện ta có phải là nam nhân hay không không quan hệ, phải biết tại quê nhà của ta, nam nhân cùng nữ nhân không khác biệt bao nhiêu, có nữ nhân so nam nhân còn giống nam nhân hơn, ta từ nhỏ cũng đã quen, cái gì mà thương hương tiếc ngọc, ta sẽ không”. Sinh ra trong chốn giang hồ Đại đường, Diệp Phương Cảnh cho tới bây giờ chưa từng dám coi thường bất kì nữ nhân nào, cho dù hắn là một thế gia công tử có gia giáo, chính là phía trước hai chữ “Thế gia” còn có hai chữ “Võ lâm”, đối với người trong võ lâm mà nói, thương hương tiếc ngọc gì đó, sẽ chỉ làm cho thời điểm bọn họ gặp gỡ địch nhân nữ tính chết càng nhanh hơn mà thôi.

Bất quá hắn cũng không phải thật sự muốn bóp nát xương cốt Triệu Mẫn, lúc nàng nói nếu Trương Vô Kỵ không đáp ứng điều kiện của mình, nàng tình nguyện chết cũng không giao ra Hắc ngọc đoạn tục cao, hắn liền nhìn ra nàng chính là đang giả vờ quật cường, nữ nhân này tâm kế thâm trầm, nàng chính là nắm chắc mọi người sẽ vì Hắc ngọc đoạn tục cao mà tuyệt không dễ dàng giết nàng, cho nên thái độ mới có thể cường ngạnh như thế.

Nàng nếu biểu hiện không sợ chết, kia đương nhiên liền không thể dùng tử vong đến uy hiếp nàng, bất quá không sợ chết cũng không tỏ vẻ nàng sẽ không sợ đau, hơn nữa lẻ loi một mình bị bắt đến chỗ này, chẳng sợ tâm cơ nàng có thâm trầm như thế nào, trong lòng vẫn là có chút sợ hãi .

Bởi vậy Diệp Phương Cảnh đã nghĩ đến dùng “Thí dược” uy hiếp nàng, “Được rồi, Triệu cô nương không cần nhiều lời, dù sao ta cũng không phải muốn giết cô, hơn nữa chỉ cần tìm đúng dược, không phải là sẽ chữa khỏi sao?”

Triệu Mẫn cảm giác lực đạo ở cổ tay càng ngày càng lớn, rốt cục khóc đi ra, một bên khóc một bên mắng Trương Vô Kỵ: “Trương Vô Kỵ ngươi này không nhân tính hỗn đản! Ngươi như thế nào có thể để cho hắn đối với ta như vậy!”

Diệp Phương Cảnh thật bất đắc dĩ, “Triệu cô nương, đối cô xuống tay chính là ta, cô mắng cậu ấy làm gì? Ai, bỏ đi, cô muốn mắng liền mắng, dời đi lực chú ý cũng tốt, đỡ phải trong chốc lát đau đến ngất xỉu”.

Triệu Mẫn hỏng mất, “Ta nói! Nói xong lập tức thả ta đi! Ta không bao giờ muốn gặp lại các ngươi nữa!”

___________________

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s