Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 34

10498231_881530018541064_1470995259429795325_o

Cảm động lòng người! Nhuyễn manh Thiếu giáo chủ khuynh tình thổ lộ!

 

Mặc kệ Triệu Mẫn mắng như thế nào, Trương Vô Kỵ vẫn luôn cho rằng mình không nghe thấy, yên lặng ở một bên. Cậu hiện tại xem như hiểu được vị Triệu cô nương này nhìn Diệp Phương Cảnh thật sự không vừa mắt, loại thời điểm này cậu đương nhiên muốn kiên định mà đứng ở bên phía của tiểu đồng bọn, hơn nữa Triệu cô nương tâm tư quá sâu, loại đùa giỡn tâm nhãn này vẫn là giao cho Diệp Phương Cảnh nhân sĩ chuyên nghiệp đến đối phó thì tốt hơn.

Lúc này Diệp Phương Cảnh còn nói: “Thật sự là xin lỗi a Triệu cô nương, chỉ sợ cô còn phải gặp mặt chúng ta vài ngày, ai biết dược cô đưa rốt cuộc có phải là thật hay không? Vạn nhất cô lừa chúng ta đưa ra giả dược, chúng ta lại thả cô đi mất, đến lúc đó biết phải đi chỗ nào tìm cô?”

Ánh mắt Triệu Mẫn đều sắp bốc hỏa, “Vậy ngươi muốn thế nào?”

“Phiền Triệu cô nương theo chúng ta đi một chuyến Võ Đang sơn”, Diệp Phương Cảnh ôn hòa nói, “Chỉ cần chứng minh dược Triệu cô nương nói là thật, chúng ta lập tức thả cô đi.”

Triệu Mẫn thâm hút một hơi, cố gắng trấn định đáp: “Dược thật sự không ở trong này, vẫn còn đặt ở trong trướng của ta, ta có thể mang các ngươi trở về lấy.”

Nàng đến bây giờ vẫn còn muốn đùa tâm nhãn, Diệp Phương Cảnh thực sự có chút không kiên nhẫn, “Triệu cô nương, tất cả mọi người đều là người thông minh, chút mánh khóe này cũng không tất yếu phải dùng nữa? Cô chắc sẽ không nghĩ rằng ta vừa rồi chỉ là hù dọa cô chứ? Muốn đánh cuộc thử không, xem xem ta có dám đem xương cốt của cô bóp nát?”

Triệu Mẫn kỳ thật cũng có điểm hoài nghi hắn vừa rồi chỉ muốn hù dọa chính mình, nhưng nàng cũng thật sự không dám đánh cuộc, đành phải mệt mỏi đáp: “Dược trong hộp nữ trang của ta, cái hộp đó còn có một ngăn kép”.

Trương Vô Kỵ mừng rỡ, vội vàng bỏ hết đống chai lọ trên tay, từ túi Càn khôn lấy ra một hộp nữ trang tinh tế xem xét, quả nhiên phát hiện còn có một ngăn kép, bên trong đựng thuốc mỡ màu đen, mùi thơm ngát xông vào mũi.

“Thực tốt, vậy Triệu cô nương liền theo chúng ta đi đi”, Phương Cảnh thiếu gia hết sức hài lòng, “Vi Bức Vương, phiền ngươi điểm lại huyệt đạo của Triệu cô nương”.

Triệu Mẫn trừng mắt: “Vì cái gì còn muốn điểm huyệt ta!”.

Vi Nhất Tiếu hai lời chưa nói đã đem nàng điểm hôn mê.

Trương Vô Kỵ ôm hộp nữ trang đứng lên: “Mấy thứ này cũng nên mang về hết đi, vạn nhất nàng gạt chúng ta cũng dễ tìm lại lần nữa. Vi Bức Vương, ngươi khinh công tốt, trước trở về thông tri cho huynh đệ Ngũ hành kỳ, bảo bọn họ quan sát tình hình bên đó, chúng ta đem Triệu cô nương mang về, những người đó một khi phát hiện nhất định sẽ có động tĩnh, có dị động gì mới thì bảo Ngũ hành kỳ tùy thời hồi báo”.

Vi Nhất Tiếu đem Triệu Mẫn ném cho Thuyết Bất Đắc, “Đi, các ngươi đi trước, ta lập tức đuổi kịp”.

Thuyết Bất Đắc hòa thượng vẻ mặt đau khổ khiêng Triệu Mẫn lên, than thở: “Hòa thượng hôm nay khiêng vị cô nương này, thật sự là phạm vào sắc giới …”

Trương Vô Kỵ cũng thấy băn khoăn, “Thuyết Bất Đắc đại sư, nếu không vẫn là ta đến khiêng đi?”

Thuyết Bất Đắc hòa thượng lập tức nhận được ánh mắt của Phương Cảnh thiếu gia, nhanh chóng lắc đầu, “Không cần không cần, loại việc nặng nhọc này giao cho ta là được, Thiếu giáo chủ không cần để ý lời của ta, ta nói giỡn thôi”.

Phương Cảnh thiếu gia vừa lòng mà thu hồi ánh mắt — nói giỡn! Vô Kỵ nhà bọn họ là thiếu niên thuần khiết như vậy, sao có thể đụng chạm vào thân thể một vị cô nương, vạn nhất cậu tâm viên ý mãn rồi đối Triệu Mẫn có hảo cảm thì làm sao bây giờ, lấy đầu óc đen tối của Triệu Mẫn, không đem cậu gặm đến ngay cả cái dây lưng cũng không còn thì nhất định không thỏai mái!

Vì thế ba người trước hết hồi Võ Đang, qua trong chốc lát Vi Nhất Tiếu cũng đuổi kịp, Thuyết Bất Đắc hòa thượng lập tức đem Triệu Mẫn ném lại cho hắn.

Hoàng Long trấn cách núi Võ Đang cũng không xa, đuổi một ngày đường liền tới.

Trương Vô Kỵ trở lại trên núi chuyện đầu tiên cậu làm chính là tìm tới một con thỏ làm thí nghiệm, chờ đến sáng sớm ngày hôm sau, con thỏ tinh thần sáng láng, chỗ bị thương cũng có chuyển biến tốt đẹp, lúc này cậu mới yên lòng bắt đầu trị liệu cho Du Đại Nham.

Vết thương của Du Đại Nham dù sao cũng là thương cũ nhiều năm, tưởng muốn trị liệu phải đem xương cốt nắn lại một lần nữa rồi mới bôi thuốc, bất quá hắn cũng rất kiên cường, bảo Trương Vô Kỵ cứ việc yên tâm xuống tay. Trương Vô Kỵ thủ pháp như gió, nắn lại xương cốt vô cùng chuẩn xác sau đó bôi dược, dùng cặp bản cố định lại, cũng không làm hắn chịu nhiều thống khổ.

Huyệt đạo của Triệu Mẫn đã được giải khai, bởi vì nàng có quan hệ trách nhiệm với chuyện này cho nên cũng đứng ở một bên nhìn, trong mắt ánh lên tia sáng kỳ dị, ngay cả ánh mắt nhìn Trương Vô Kỵ cũng đều có chút kính nể.

Trương Vô Kỵ thấy nàng nhìn mình chằm chằm không tha, liền nói rằng: “Triệu cô nương, cô không cần phải gấp, chờ đến khi ta xác nhận Tam sư bá khôi phục bình thường, chúng ta sẽ để cô đi”.

“Được rồi” Triệu Mẫn điềm điềm cười nói, “Ta biết ngươi lo lắng sợ ta làm chuyện xấu, bất quá không quan hệ, ngươi có thể tự mình nhìn chằm chằm ta, ta liền đi theo bên cạnh ngươi, có vấn đề gì ngươi có thể tùy thời tìm ta tính sổ”.

Trương Vô Kỵ gật đầu, “Nên như vậy, cô nếu suy nghĩ ra chủ ý bậy bạ gì, ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho cô”.

Triệu Mẫn cười hì hì nói: “Ta sẽ không như vậy đâu”.

Diệp Phương Cảnh nhíu nhíu mày, cuối cùng cũng không nói gì. Hắn thật không nguyện ý để Trương Vô Kỵ cùng Triệu Mẫn tiếp xúc quá nhiều, tiểu đồng bọn của hắn ngốc như vậy, Triệu Mẫn lại khôn khéo, còn đối Vô Kỵ tâm hoài bất quỹ… Vốn là vì phòng ngừa Triệu Mẫn chạy trốn hoặc là sử cái quỷ kế gì, Vi Nhất Tiếu vẫn luôn nghiêm mật mà theo dõi nàng, bất quá hiện tại Du Đại Nham tiến nhập giai đoạn trị liệu, mà phương diện này vẫn là Trương Vô Kỵ tương đối am hiểu hơn, nếu Triệu Mẫn muốn tại đây động tay động chân, đương nhiên vẫn là để Trương Vô Kỵ giám sát nàng sẽ tương đối thích hợp. Cho nên hắn cũng chỉ có thể bảo trì trầm mặc .

Mấy ngày kế tiếp, Triệu Mẫn quả thực ngoan ngoãn cùng Trương Vô Kỵ, không quấy rối cũng không muốn chạy trốn, còn thường xuyên nói nói cười cười với cậu. Ngay từ đầu Trương Vô Kỵ còn biết nữ nhân này không đơn giản, đối nàng lạnh lẽo, bình thường nàng nói tốt mấy câu cậu mới có thể “Ừ” một tiếng, chính là cuối cùng cũng không chịu nổi thái độ rất tốt của nàng, người lại có bộ dạng xinh đẹp, hơn nữa tình huống của Du Đại Nham cũng đang từ từ chuyển biến tốt đẹp, đến sau này lúc rảnh rỗi cậu sẽ cùng nàng nói nói mấy câu.

Diệp Phương Cảnh bởi vì muốn đề phòng Triệu Mẫn, mấy ngày nay vẫn luôn đi theo bên người Trương Vô Kỵ, nhìn thấy tình hình như vậy cũng rất khó chịu, hôm nay chờ Trương Vô Kỵ theo thông lệ kiểm tra cho Du Đại Nham xong, hắn liền kính nhờ Vi Nhất Tiếu để ý Triệu Mẫn, chính mình lại xách tiểu đồng bọn ra ngoài nói chuyện.

“Vô Kỵ, ta thấy thái độ của cậu đối Triệu Mẫn mấy ngày nay rất tốt”, hắn nói “Chắc sẽ không phải bị vẻ đẹp của nàng công hãm đi?”

Trương Vô Kỵ mặt đỏ lên, “Huynh nói cái gì đó, ta nào có… Nàng cũng không có làm gì, không cần phải luôn đối nàng hung dữ”.

Diệp Phương Cảnh nở nụ cười, “Không có làm gì? Cậu sẽ không quên sư bá, sư thúc của cậu đều đang ở trong tay của nàng đi?”

Trương Vô Kỵ lắp bắp kinh hãi, nhất thời mặt đỏ tai hồng, cứng họng nói không ra lời.

“Cậu lúc trước còn nói nữ nhân càng xinh đẹp sẽ càng gạt người, lúc còn ở sơn trang, Khiếu Nhật các nàng cũng kể cho cậu nghe không ít chyện ở phương diện này, như thế nào hiện tại liền quên hết rồi?” Phương Cảnh thiếu gia thật sự có chút tiếc rèn sắt không thành thép, “Cậu cảm thấy ta đối nàng rất hung dữ? Cậu phải biết nàng bây giờ là địch nhân, nàng bắt người Lục đại phái giá họa cho Minh giáo, nếu nàng thành công, Cậu cảm thấy Minh giáo sẽ có kết cục gì? Nếu ngày đó nàng lên Võ Đang sơn nháo loạn, chúng ta không đến kịp thì Võ Đang sơn lại sẽ là cái dạng kết cục gì?”.

Trương Vô Kỵ bị hắn nói đến không nâng nổi đầu.

Diệp Phương Cảnh hít một hơi: “Kỳ thật nếu vứt bỏ vấn đề lập trường để xem xét, nàng thực sự là một nữ nhân có mị lực, xinh đẹp, thông minh, còn rất biết cách ăn nói, nếu giữa chúng ta không có xung đột, ta cũng sẽ thực thưởng thức nàng. Nhưng tình huống hiện tại cậu cũng biết, chúng ta không thể bởi vì nàng là một nữ nhân đáng giá thưởng thức liền quên đi tất cả những chuyện âm độc mà nàng đã làm trước đó, sư thúc sư bá của cậu còn chưa có cứu ra nữa kìa…”

Trương Vô Kỵ đột nhiên bắt lấy tay hắn, mềm mềm đáp: “Phương Cảnh, ta sai rồi… Ta không bao giờ cùng nàng nói chuyện nữa, hơn nữa ta mới không có thích nàng!”

“Ta biết cậu chính là mềm lòng, cũng dễ dao động” Diệp Phương Cảnh nhu nhu tóc của cậu, “Cậu chính là người tốt như vậy, ta cũng đã quen rồi”.

Trương Vô Kỵ càng thêm áy náy, “Thực xin lỗi, luôn luôn để huynh vì ta mà bận tâm…”

Phương Cảnh thiếu gia cười cười, “Cậu không chê ta luôn quản cậu là tốt rồi, kỳ thật ta cũng không nên can thiệp vào suy nghĩ của cậu, cậu là bằng hữu của ta, cũng không phải là thuộc hạ, cũng không thể bắt cậu mọi chuyện đều nghe theo ta, điểm này thật ra Triệu Mẫn nói rất đúng”.

Trương Vô Kỵ khẩn trương, “Huynh đừng nói như vậy! Ta chính là thích mọi chuyện đều nghe theo huynh! Huynh so với ta thông minh hơn nhiều, suy nghĩ của huynh khẳng định đều là đúng hết!”.

Diệp Phương Cảnh lắc lắc đầu, nghiêm túc nói: “Giữa bằng hữu với nhau không phải như vậy, ta tại sao có thể luôn đối với cậu khoa tay múa chân?”

Trương Vô Kỵ cả người đều luống cuống, trong đầu miên man suy nghĩ, cảm thấy Phương Cảnh đối mình thất vọng rồi nên không muốn quản mình nữa, cảm thấy quýnh lên liền mãnh liệt nhào qua ôm lấy hắn, khổ sở nhanh khóc đến nơi rồi, “Phương Cảnh huynh đừng mặc kệ ta…”

“Đây là làm sao vậy?” Diệp Phương Cảnh dở khóc dở cười mà vỗ vỗ lưng cậu, “Sao lại thành như vậy ? Nào có người muốn bị người khác quản chứ, hử?”

Hắn ngữ thanh ôn nhu, lực đạo vỗ nhẹ trên lưng cũng thực làm người ta an tâm, Trương Vô Kỵ cuối cùng mới yên lòng một chút, ngại ngùng mà tại ở trên vai của hắn cọ cọ, buồn thanh đáp: “Huynh cũng không phải là người khác”.

Cậu nói những lời này vô cùng chân thành, Diệp Phương Cảnh cảm thấy trong lòng ấm áp, liền cười ôm lại cậu, “Được rồi, cũng không phải tiểu hài tử, cũng không phải cô nương gia, như thế nào còn theo ta làm nũng? Ta cũng không có nói sẽ không quản cậu nữa, chính là quản ít đi một chút thôi”.

Trương Vô Kỵ thực đỏ mặt mà buông hắn ra, thần tình ngại ngùng nhìn mặt đất chằm chằm, nhỏ giọng đáp: “Quản ít đi một chút cũng không được…”

“Như vậy a, ta đây có ích lợi gì?” Diệp Phương Cảnh nhịn không được vừa cười vừa bắt đầu đùa cậu, “Không có lợi ta mới mặc kệ”.

Trương Vô Kỵ cùng hắn nhận thức lâu như vậy, đương nhiên biết hắn đang nói giỡn, nhưng lại không dám cùng hắn sinh khí, đành phải thành thành thật thật hỏi: “Vậy huynh muốn cái gì?”

Phương Cảnh thiếu gia sờ sờ cằm, nhìn trời, “Cái này đi… Tạm thời không nghĩ tới, chờ ta nghĩ ra rồi nói sau, bất quá cậu phải nhớ cho kỹ, cũng không thể quên.”

Trương Vô Kỵ đành phải gật đầu.

Từ hôm đó trở đi, Triệu Mẫn phát hiện Trương Vô Kỵ lại không để ý tới nàng! Trước nói với cậu tốt xấu gì cũng còn ứng lại hai tiếng, nói qua nói lại mấy câu, hiện tại cậu cư nhiên ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn chính mình một cái!

Nhất định là cái tên Diệp Phương Cảnh kia giở trò quỷ!

Nàng oán hận mà trừng Diệp Phương Cảnh, quả thực tưởng muốn dùng ánh mắt giết chết hắn.

Trương Vô Kỵ sắc bén mà phát giác ác ý của nàng, không nhịn được nhíu nhíu mày, đối Vi Nhất Tiếu nói: “Vi Bức Vương, tình hình khôi phục của Tam sư bá rất tốt, dược này đích xác là thật, phiền ngươi đem Triệu cô nương đưa xuống núi đi.”

Vi Nhất Tiếu lên tiếng “Dạ”, Triệu Mẫn lại lớn tiếng nói: “Ta không đi!”

Trương Vô Kỵ ngây ngẩn cả người, nghi hoặc mà nhìn về phía Diệp Phương Cảnh, không biết Triệu cô nương này lại đang làm trò gì.

Diệp Phương Cảnh mỉm cười, đối Triệu Mẫn nói: “Triệu cô nương, Ngũ hành kỳ báo lại thuộc hạ của cô đã sắp phát điên rồi, hiện tại nơi nơi đều đang tìm người, cô thật sự không muốn quay về sao? Có phải hay không muốn đi theo chúng ta đến Đại đô, làm con tin cho chúng ta, giúp chúng ta đem người Lục đại phái cứu ra? Chúng ta nguyện ý tuân thủ hứa hẹn thả Triệu cô nương, Triệu cô nương cũng không nên không biết quý trọng cơ hội như vậy”.

Triệu Mẫn đứng ở tại chỗ sắc mặt biến hóa mấy lần, rốt cục xoay người rời đi, hơn nữa đi vô cùng lưu loát rõ ràng, một câu cũng không lưu lại.

“Phiền Vi Bức Vương đưa Triệu cô nương đi”. Thấy nàng rời đi dứt khoát như vậy, Trương Vô Kỵ lại hoài nghi không biết nàng muốn xuất chủ ý gì nữa, nhanh chóng phái Vi Nhất Tiếu đi theo giám sát nàng.

Vi Nhất Tiếu lĩnh mệnh rời đi.

Trương Vô Kỵ thở ra một hơi, “Cuối cùng cũng đem ôn thần thỉnh đi rồi”.

“Trước đừng cao hứng sớm như vậy”, Diệp Phương Cảnh đả kích cậu, “Chờ chúng ta đến Đại đô còn phải cùng nàng gặp lại”.

Trương Vô Kỵ “A” một tiếng, “Kỳ thật hẳn là nên đem nàng lưu lại làm nhân chứng !”

“Vô dụng” Diệp Phương Cảnh lắc đầu, “Nàng đối phó Lục đại phái cùng Minh giáo, sau lưng ắt phải có thát tử triều đình bày mưu đặt kế, cho nên bên kia khẳng định còn có người chủ sự, chúng ta đem nàng bắt ở trong tay, vạn nhất kích thích kẻ chủ sự kia, Lục đại phái liền phải chịu khổ. Những môn phái khác chúng ta cũng không cần để ý, chính là nơi đó còn có sư thúc sư bá của cậu”.

Trương Vô Kỵ đành phải phẫn nộ mà gật đầu, lại hỏi: “Nếu Nàng trở về đem người Lục đại phái đến địa phương khác giam giữ thì làm sao bây giờ? Dù sao nàng cũng biết chúng ta bắt không ít người của nàng, khẳng định cũng biết chúng ta đã hỏi ra nơi giam giữ người Lục đại phái”.

“Cái này cũng có khả năng, bất quá khả năng lớn hơn là nàng sẽ ở tại chỗ không động, ở nơi đó thiết hạ bẫy rập chờ chúng ta đến”, Diệp Phương Cảnh giúp cậu phân tích, “Tính cách nàng vẫn thực kiêu ngạo, hơn nữa lần này còn chịu tức giận lớn như vậy, trở lại địa bàn của mình sẽ không chịu nén giận mà đổi địa phương đâu”.

Trương Vô Kỵ có chút rầu rĩ không vui, “Huynh sao lại đối nàng hiểu rõ như vậy? A, trước huynh còn nói thưởng thức nàng, còn khen nàng thông minh xinh đẹp, biết cách ăn nói”.

Diệp Phương Cảnh cười to, “Cậu cho rằng ta là cậu sao? Thưởng thức thì như thế nào? Thưởng thức cũng không trở ngại ta đối nàng hạ tử thủ, ta mới không giống cậu, bị nàng nói vài câu lời hay liền mềm lòng”.

Trương Vô Kỵ hừ, “Ta về sau không bao giờ như vậy nữa! Huynh không cần lấy chuyện này đến cười ta nữa!”.

Phương Cảnh thiếu gia liền tiếp tục cười.

________________________

Chương này dài quá ahhhhhhh.

Nói chứ mình cũng rất là thưởng thức nhân vật Triệu Mẫn này, đứng ở lập trường đối lập thì TM bày mưu kế hãm hại người ở phe đối địch cũng là chuyện bình thường thôi. Gặp mình mình cũng làm vậy. Chỉ có điều ở cái thời “ngây thơ chong xáng” của mình mình lại thích Chu Chỉ Nhược hiền lành, dịu dàng, đến khi CCN bị phản bội biến thành người xấu thì mình đem hết nguyên nhân đổ lên người TM nên mới dẫn đến việc không thích TM. Bây giờ lớn rồi nên suy nghĩ cũng khác đi, biết đặt mình vào lập trường của người khác nên yêu thích cũng khác hẳn. Mà giờ mình thích mấy nhân vật ác không hà :v. Nói chớ chả thích TVK của nguyên tác lắm, cái gì cũng được, cái gì cũng tốt chỉ có cái hoa tâm là chịu không thấu, gặp ai cũng thích gặp ai cũng yêu….lại dây dưa không rõ ràng nên hại biết bao nhiêu đứa con gái…

Mà được cái nữa là mấy nhân vật nữ trong truyện của Giới Yên Chân Nhân đều giữ được hình tượng tốt đẹp, không đến mức bị OOC quá thể thành bánh bèo não tàn.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s