Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 46

 65897200gw1eztixrluj4j20gs0otdj2

Thâm minh đại nghĩa, thiếu nữ hoàn toàn tỉnh ngộ trảm tình ti

Vừa nghe thấy ba chữ Thánh Hỏa lệnh, người ở chỗ này đều vô cùng kinh ngạc, bởi vì bọn họ biết trong di thư của Dương Đỉnh Thiên có lệnh, người có thể nghênh hồi Thánh Hỏa lệnh từ tổng đàn Ba Tư chính là giáo chủ đời tiếp theo của giáo, hiện giờ Thánh Hỏa lệnh xuất hiện ở nơi này, chẳng phải thuyết minh rằng ba người này là từ Ba Tư Minh giáo tới?

Lúc này sắc trời đã tối, trăng cũng lên, ba người kia đứng ngược sáng cho nên không thấy rõ diện mạo, mỗi người tay đều giơ cao, trong tay cầm một lệnh bài màu đen dài khoảng hai thước.

Kim Hoa bà bà lạnh lùng nói: “Ta đã sớm rời giáo, hộ giáo Long Vương bốn chữ này đã không còn ai nhắc đến. Huống hồ ai biết Thánh Hỏa lệnh trong tay các ngươi là thật hay giả?”

Tạ Tốn cũng nói: “Minh Giáo trung thổ mấy trăm năm qua đã sớm độc lập thành một giáo phái riêng biệt, không chịu sự quản hạt của Ba Tư, vài vị đây lại muốn chúng ta quỳ gối nghênh đón là đạo lý gì?”

Một hán tử cao lớn trong số ba người liền dùng Hán ngữ thập phần gượng gạo trả lời: “Ta là Ba Tư tổng giáo Lưu Vân Sử, hai người còn lại là Diệu Phong Sử, Huy Nguyệt Sử. Lần này chúng ta đến trung thổ chính là vì tổng giáo chủ nghe nói giáo chủ của Minh Giáo trung thổ đã mất tích, chúng đệ tử tàn sát lẫn nhau, dẫn đến Minh Giáo trung thổ chia năm xẻ bảy, nay lệnh ba người chúng ta mang Thánh Hỏa lệnh đến chỉnh đốn giáo vụ, hợp nhất cao thấp, tề phụng hiệu lệnh, không được trái lời. Hộ giáo Long Vương, Sư Vương, còn không mau quỳ xuống tiếp lệnh?”

Kim Hoa bà bà nổi giận, không nói một tiếng liền hướng về phía Lưu Vân Sử xuất chiêu, ai biết bất quá chỉ qua mấy chiêu đã bị bọn họ ném đến một bên.

Tạ Tốn nghe thấy động tĩnh cũng đã hiểu được chuyện gì xảy ra, liền lạnh lùng nói: “Tạ mỗ hai mắt đã mù, cho dù ngươi đem Thánh Hỏa lệnh để trước mặt ta, ta cũng không nhìn thấy, ta làm sao biết là thật hay giả?”

“Xem ra Tạ sư vương là muốn kháng mệnh không tuân?” Lưu Vân Sử thản nhiên nói, “Người trong Minh Giáo, không tuân hiệu lệnh, giống nhau giết không tha.”

Hắn vừa dứt lời, Diệu Phong Sử cùng Huy Nguyệt Sử đã hướng về phía Tạ Tốn công kích, Trương Vô Kỵ như thế nào sẽ cho bọn họ hại nghĩa phụ của mình, cậu dùng trường kiếm tiến lên đón, lại bị Diệu Phong Sử dùng Thánh Hỏa lệnh thay kiếm đè lại xoay vòng một cái, kiếm của cậu đã bị đánh rơi qua một bên.

“Di?” Diệp Phương Cảnh rất là kinh ngạc, thế nhưng còn có đồ vật mà kiếm hắn rèn chém không đứt? Hắn nhìn thấy liền thích, lại thấy Huy Nguyệt Sử sau khi tước được kiếm của Trương Vô Kỵ vẫn tiếp tục công kích về phía Tạ Tốn, liền cũng tháo xuống trọng kiếm sau lưng xông qua.

Chiêu số của đám người Ba Tư này cực kỳ quỷ dị, trước khi xuất chiêu không hề có nửa điểm dấu hiệu, biến hóa cũng là thập phần không phù hợp lẽ thường. Huy Nguyệt Sử thấy khí thế Diệp Phương Cảnh vô cùng hung mãnh, cũng không ương ngạnh đối đầu trực tiếp, ngược lại giống như là một con cá bơi xung quanh hắn triền đấu.

Bọn họ mới đánh được mấy chiêu, tên Lưu Vân Sử đã hướng lại phía Tạ Tốn xuất thủ.

Diệp Phương Cảnh chau mày, hắn biết nếu cứ tiếp tục sử dụng kiếm pháp phổ thông sẽ không được, tính tính khoảng cách giữa Trương Vô Kỵ, Diệu Phong Sử cùng chính mình, lại lần nữa tính khoảng cách giữa Lưu Vân Sử, Huy Nguyệt Sử cùng chính mình, sau đó liền hô: “Vô Kỵ, tránh ra!”

Trương Vô Kỵ cùng hắn xưa nay ăn ý, không cần nghĩ ngợi liền vội vàng thối lui ly khai chiến cuộc, vừa vặn để Diệp Phương Cảnh đối mặt với Diệu Phong Sử.

Ngay sau đó, Diệp Phương Cảnh dùng hai tay cầm thật chặt chuôi kiếm, cao cao nhảy lên hướng về phía Diệu Phong Sử bay đến, Thái A kiếm trong tay liền ngay vị trí hắn rơi xuống nặng nề nện lên mặt đất.

“Oanh” một tiếng vang thật lớn, một đoàn kim quang tỏa ra, tất cả mọi người cảm giác mặt đất chấn động thật lớn.

Khoảng cách giữa Ba Tư tam sử cùng hắn không quá sáu thước, nói cách khác, cả 3 người bọn họ đều bị một chiêu Hạc quy cô sơn này chấn cho hôn mê, đương nhiên, Tạ Tốn đứng trong phạm vi này cũng không tránh khỏi.

Trương Vô Kỵ đã sớm ly khai khỏi phạm vi công kích của Diệp Phương Cảnh, hiện tại vừa thấy mọi người bị choáng liền bắt lấy cơ hội xông qua điểm huyệt đạo tất cả.

Tiểu chiêu ở một bên không thể động đậy cùng Kim Hoa bà bà nhìn xem mà trợn mắt há hốc mồm, Ân ly đã sớm biết Diệp Phương Cảnh có một chiêu lợi hại như vậy, vừa thấy hắn kết thúc liền nhanh chóng chạy tới đỡ Tạ Tốn vừa mới tỉnh lại đứng lên.

Phương Cảnh thiếu gia thu hồi kiếm, lập tức hướng về phía Thánh Hỏa lệnh đang nằm trên mặt đất vọt tới, đem toàn bộ nhặt lấy, cọ cọ xát xát, vừa nghe thấy thanh âm thì nhãn tình sáng bừng lên, dùng một bộ dáng ôn nhu giống như đang sờ tiểu nhuyễn manh nhà hắn mà vuốt ba khối lệnh bài, trong miệng không ngừng cảm thán: “Hảo tài liệu, hảo tài liệu, thật sự là hảo tài liệu… Ta tới nơi này lâu như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy tài liệu tốt như vậy…”

Ánh mắt Diệp Phương Cảnh nhìn Trương Vô Kỵ sáng rực, “Vô Kỵ, cậu cảm thấy ta làm Minh giáo giáo chủ thì thế nào?”

Trương Vô Kỵ lập tức liền hiểu được ý tứ của hắn, nhất thời dở khóc dở cười, “Vì ba khối Thánh Hỏa lệnh này mà huynh muốn làm giáo chủ? Sau đó thì sau? Huynh muốn đem nó đi nung chảy rồi rèn cái gì?”

“Đương nhiên là rèn cho cậu một thanh hảo kiếm”, ánh mắt Phương Cảnh thiếu gia đặc biệt ôn nhu mà nhìn ba khối Thánh Hỏa lệnh, “Nhìn phân lượng cũng kém không nhiều lắm, thanh kiếm hiện tại cậu đang dùng cũng không tốt vì không có tài liệu tốt, bây giờ thì có rồi, nói không chừng ta còn có thể rèn ra được một thanh kiếm rất lợi hại”.

Trương Vô Kỵ đỏ mặt, “Bỏ đi, thanh kiếm đang xài này cũng rất tốt rồi, đây là thanh kiếm đầu tiên huynh rèn cho ta. Huynh bỏ qua cho Thánh Hỏa lệnh đi, dù sao cũng là thánh vật của Minh giáo.”

Tạ Tốn lúc này mới kịp phản ứng, vội nói: “Ai, Diệp công tử, ngươi không thể đem thánh vật của giáo chúng ta nung chảy được.”

Nếu “Nhạc phụ” đều đã lên tiếng , Phương Cảnh thiếu gia đành phải lưu luyến mà đem Thánh Hỏa lệnh giao lại cho Trương Vô Kỵ, “Cất kỹ, đừng để ta cầm nữa, nếu không ta liền nhịn không được đem chúng nó đi nung hết”.

Sau đó hắn lại nhanh chóng nói với Tạ Tốn: “Ngài gọi tên của ta là được, không cần khách khí như vậy, ta sao có thể để trưởng bối gọi mình là công tử được?”

Tạ Tốn ha ha mỉm cười, đối hắn gật gật đầu, lại nói: “Công phu của ngươi rất là không tồi, ba người này đều là cao thủ thế nhưng lại nhanh chóng bị ngươi hạ gục, có thời gian chúng ta luận bàn một chút.”

Diệp Phương Cảnh cũng chỉ có thể gật đầu.

Bất quá Tạ Tốn vừa nói như thế, mọi người mới nhớ tới Ba Tư tam sử bị bỏ qua nãy giờ.

“Thật sự là cổ quái, sao ngay cả người của Ba Tư tổng giáo cũng biết nghĩa phụ ở chỗ này ?” Trương Vô Kỵ thập phần không hiểu, liền cứu tỉnh cái tên Lưu Vân Sử để tra hỏi.

Lưu Vân Sử tỉnh lại tự nhiên là phẫn nộ không thôi, hơn nữa hắn hiển nhiên còn không nhận thức được hiện tại mình đang bị vây ở hạ phong, còn không ngường nghiêm khắc khiển trách tới Tạ Tốn cùng Kim Hoa bà bà, thuận tiện còn mang ra không ít tin tức, tỷ như bọn họ nghe được địa phương Kim Hoa bà bà muốn tới, lên đảo lại ẩn núp đi, nhìn thấy người của Cái Bang tìm Tạ Tốn gây phiền toái mới biết được Kim Mao sư vương cũng đang ở nơi này; lại tỷ như bọn họ lần này đến trung nguyên trừ bỏ muốn chỉnh đốn trung thổ Minh giáo, còn muốn đem Kim Hoa bà bà người đã vi phạm giáo quy mang về thiêu chết, vì thế bọn họ đã kinh xuất động mười hai vị Bảo thụ vương mang theo pháo thuyền tới, ngay tại phụ cận hải vực, rất nhanh sẽ đuổi tới Linh xà đảo.

Mười hai Bảo thụ vương là cái gì Trương Vô Kỵ cùng Diệp Phương Cảnh đều không biết, nhưng bọn họ biết nếu không nhanh rời khỏi nơi đây thì bọn họ liền gặp nguy hiểm , nhìn thái độ của Ba Tư tam sử có thể đoán đuợc Ba Tư tổng giáo nhất định sẽ không bỏ qua cho Tạ Tốn.

Vừa vặn lúc này tín hiệu của Diệp Phương Cảnh cũng đã thả ra được một thời gian, từ trên núi có thể nhìn thấy chiến thuyền của bọn họ đang chậm rãi hướng về phía bờ biển

“Nghĩa phụ, trên đảo còn thứ gì cần mang theo không?” Trương Vô Kỵ sốt ruột hỏi.

Tạ Tốn lắc đầu, “Ta mang theo Đồ Long đao là đủ rồi.”

Hắn nhìn về phía Kim Hoa bà bà: “Hàn phu nhân, tuy rằng ngươi không nhớ tình cũ, ta cũng không thể trơ mắt nhìn ngươi bị tổng giáo bắt về thiêu chết, bà nếu như nguyện ý liền theo chúng ta cùng đi đi.”

Kim Hoa bà bà tuy vẫn chưa thể động đậy nhưng có thể nói chuyện, chính là bà không lĩnh tình, lạnh lùng nói: “Ta nếu đã quyết định cùng ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, liền sẽ không nhận ân huệ của ngươi nữa, ngươi đi đi.”

Tạ Tốn hít một hơi, bảo Trương Vô Kỵ giải khai huyệt đạo cho Kim Hoa bà bà, rốt cuộc không nói gì thêm, liền ôm Đồ Long đao cùng Trương Vô Kỵ xuống núi. Về phần Ba Tư tam sử đã bị bọn họ để lại nơi đó, tùy tiện Kim Hoa bà bà xử trí.

Ân Ly vừa đi một bên vừa quay đầu lại nhìn Kim Hoa bà bà cùng Tiểu Chiêu, Diệp Phương Cảnh âm thầm thở dài, kéo nàng một chút, nói: “Đi thôi, con đường này là do bà ta tự chọn, ta biết cô vẫn nhớ kỹ giáo dục chi ân của bà ta, chính là ta sẽ không để cho cô lưu lại, Vô Kỵ cũng sẽ không đáp ứng.”

Ân Ly nhìn hắn trong chốc lát, thấp giọng nói: “Ngươi không cần nói như vậy, ta biết ngươi muốn ta không nên tự trách mình vì phản bội bà ấy, chính là ta lại như thế nào sẽ trách ngươi được?”

Nàng nhìn Trương Vô Kỵ cùng Tạ Tốn đi ở phía trước, liền lôi kéo Diệp Phương Cảnh đi chậm lại một chút, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi cùng Trương Vô Kỵ có phải đang cùng một chỗ hay không?”

Diệp Phương Cảnh cứng lại rồi, qua hồi lâu mới hỏi: “Cô làm sao thấy được ?”

Ân Ly chớp chớp đôi mắt, cố gắng đem nước mắt nháy trở về, “Vừa rồi thời điểm hắn nói đoạn ngươi rèn cho hắn thanh kiếm đầu tiên, ta nhìn thấy hắn dùng ánh mắt gì để nhìn ngươi. Kỳ thật ta sớm nên nghĩ đến, mối quan hệ giữa hai người các ngươi cho tới bây giờ không ai có thể chen vào.”

Phương Cảnh thiếu gia có chút không biết làm sao, cũng không biết nên an ủi nàng như thế nào, đành phải nói: “A Ly, thực xin lỗi.”

“Ngươi không có gì phải xin lỗi ta”, Ân Ly ngược lại nói như vậy, “Ngươi cho tới nay đối ta đều thực tốt, Trương Vô Kỵ đối ta còn không có tốt bằng ngươi nữa kìa, huống hồ ta cũng không phải là cái gì của hắn.”

Nàng tuy rằng nói như thế, nhưng hẳn là đã rất thương tâm, lại hoàn toàn không biểu hiện ra ngoài.

Diệp Phương Cảnh nguyên bản tưởng rằng phản ứng của nàng sẽ thực kịch liệt, dù sao nàng đã từng nói qua Trương Vô Kỵ nếu thích nữ nhân khác, nàng liền sẽ giết chết nữ nhân đó… Chính là không nghĩ tới nàng hiện tại lại bình tĩnh như vậy, ngược lại càng làm hắn lo lắng.

“Ngươi không cần lo lắng cho ta”, Ân Ly lại nói, “Kỳ thật ta sớm nên buông xuống, chính là cho tới nay ta không có nhìn rõ hiện thực nên mới có thể chấp nhất như vậy. Ngươi còn nhớ rõ ta từng kể ngươi nghe về một nữ tử cũng giống ta đối một người nam nhân dây dưa không dứt không? Chứng kiến chuyện đó xong, ta đột nhiên cảm thấy ta chấp nhất nhiều năm như vậy có chút không đáng giá, có thứ của ngươi thì chính là của ngươi, không phải của ngươi thì vĩnh viễn cũng sẽ không có được. Nếu không nhìn thoáng một chút thì sẽ không cách nào hảo hảo sống tốt.”

Diệp Phương Cảnh rốt cục cũng thở ra một hơi, từ trong túi hành lý lấy ra một cái khăn tay đưa cho nàng, nhẹ giọng nói: “Nếu không cô khóc một chút đi? Khóc ra sẽ thoải mái hơn”.

A Ly lườm hắn một cái, đoạt lấy khăn tay oán hận mà lau khóe mắt, đoạn bước nhanh về trước, “Ta không cần đi chung với ngươi, Trương Vô Kỵ cứ quay đầu lại trừng ta. Hắc, con cừu nhỏ này cũng sẽ có thời điểm sinh khí, thật sự là mới mẻ mà, ta phải đi cười nhạo hắn một chút, bình dấm này cũng quá lớn đi.”

Diệp Phương Cảnh dở khóc dở cười, tiểu nhuyễn manh nhà hắn có chỗ nào là sinh khí đâu, phần nhiều chính là bất an. Vì thế hắn nhanh chóng đuổi theo, nắm lấy tay Trương Vô Kỵ, cho cậu một cái mỉm cười trấn an.

Trương Vô Kỵ sợ tới mức theo bản năng nhìn thoáng qua Ân Ly, luống cuống tay chân muốn đem tay rút về, lúng ta lúng túng: “Ách, biểu muội…”

Biểu muội đại nhân hừ một tiếng, “Phương Cảnh đều nói với ta rồi, không cần giả bộ nữa.” Nói rồi nàng sải bước đi ở đằng trước.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s