Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 47

4b0d58b9gw1eib5flh1cyj20qk0zgn6z

Xuất quỹ!

Thời điểm Ân Ly cùng Diệp Phương Cảnh nói chuyện, Trương Vô Kỵ đang kể cho Tạ Tốn nghe cuộc sống mấy năm qua của mình, vì thế không ai chú ý phía sau hai người kia đang làm cái gì, chờ đến khi Trương Vô Kỵ vô ý quay đầu lại, liền thấy Phương Cảnh nhà bọn họ đặc biệt ôn nhu mà đưa khăn tay cho biểu muội của mình, tiểu nhuyễn manh nhất thời lại cảm thấy trong lòng rầu rĩ.

Vì cái gì biết rất rõ ràng người Phương Cảnh thích là mình, nhưng nhìn thấy quan hệ giữa hắn cùng biểu muội tốt như vậy vẫn là cảm thấy không vui đâu…

Cũng may Phương Cảnh thiếu gia thực nhanh đã tới đây cho cậu một ánh mắt trấn an, nhưng lại cầm lấy tay cậu… Trương Vô Kỵ một chút cũng không có cao hứng có được hay không! Cậu bị dọa sợ sắp chết rồi, sợ biểu muội nhìn ra cái gì, kết quả biểu muội đại nhân thế nhưng còn vứt cho cậu một câu như vậy…

Cậu nơm nớp lo sợ hỏi Diệp Phương Cảnh: “Huynh cùng biểu muội nói gì vậy?”

Diệp Phương Cảnh nhìn Tạ Tốn, lắc đầu mỉm cười: “Cũng không có gì, chính là A Ly nói với ta, nàng hiện tại không thích cậu nữa”.

Tạ Tốn vừa nghe, như thế nào giống như nghĩa tử của mình cùng Ân ly từng có quan hệ gì đó? Vì thế nhanh chóng hỏi: “Vô Kỵ, chẳng lẽ con cùng Ân cô nương là một đôi? Sao cô ấy nói không thích con nữa? Có phải hay không con chọc cô nương người ta sinh khí? Cô nương người ta chính là muốn dỗ dành …”

Phương Cảnh thiếu gia cảm thấy “Nhạc phụ” giống như có ý muốn đem tức phụ nhi nhà mình giao cho A Ly cô nương, liền vội nói: “Tạ sư vương ngài hiểu lầm rồi, Vô Kỵ cùng A Ly không phải là cái loại quan hệ đó, A Ly trước kia từng thích qua Vô Kỵ, bất quá Vô Kỵ đối nàng không có ý tứ kia, hiện tại A Ly cũng đã từ bỏ rồi.”

Tạ Tốn than ngắn thở dài: “Sao lại không có cái ý tứ kia? Vô Kỵ à, con cũng đã hai mươi tuổi… Thời điểm ta bằng tuổi con, ta đều có nhi tử rồi.”

Trương Vô Kỵ suýt chút nữa đã nói cho Tạ Tốn biết người mình thích là Diệp Phương Cảnh, nhưng nhìn thấy ánh mắt không đồng ý của hắn nên đành phải nói: “Nghĩa phụ, cái này về sau rồi nói, chúng ta vẫn là lên thuyền rời đi nơi này trước đã.”

Vài người đi đến bờ biển, chiến thuyền cũng vừa lúc cập bến, bọn họ lên thuyền liền không chậm trễ mà phân phó thủy thủ xuất phát, yêu cầu dùng tốc độ nhanh nhất rời đi nơi này.

Kéo Buồm lên, nương gió lớn lúc ban đêm mà nhanh chóng ly khai Linh xà đảo.

Lúc này mọi người đều an ổn trên thuyền, Trương Vô Kỵ biết Tạ Tốn còn chưa có ăn cơm chiều, lại nhanh chóng gọi phòng bếp nấu cơm. Ngay lúc cậu một bên bồi Tạ Tốn ăn cơm một bên tiếp tục kể lại những chuyện mình đã trải qua, Ân Ly từ bong thuyền chạy tiến vào, kéo Diệp Phương Cảnh lại chạy đi ra ngoài.

Phương Cảnh thiếu gia còn chưa có hiểu được chuyện gì đang xảy ra, liền theo hướng nàng chỉ về phía Linh xà đảo, ở đó xuất hiện rất nhiều chiến thuyền lớn.

“Là thuyền của đám người Ba Tư?” Diệp Phương Cảnh nhanh chóng phân phó thủy thủ cho thuyền đi nhanh hơn, theo lời Ba Tư tam sử thì đó toàn bộ đều là pháo thuyền lớn, mà thuyền của bọn họ chỉ là thuyền đánh cá, tuy lớn nhưng cũng không thể chịu nổi lửa đạn công kích!

Biểu tình của Ân Ly có chút thương cảm, bởi vì nàng không biết Kim Hoa bà bà sẽ gặp phải chuyện gì, bất quá Diệp Phương Cảnh cùng Trương Vô Kỵ đối với nàng mà nói rõ ràng trọng yếu hơn nhiều lắm, nàng cũng không có khả năng đi yêu cầu bọn họ quay trở lại cứu Kim Hoa bà bà.

Diệp Phương Cảnh đương nhiên cũng biết tâm tình của nàng, đành phải an ủi: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, nói không chừng sự tình không có xấu như vậy, Linh xà đảo là địa bàn của bà ta, chỉ cần không rời đảo, tại trên đảo triền đấu, nói không chừng cũng có thể có một đường sinh cơ, hơn nữa trong tay bà ta còn có ba con tin nữa mà.”

Ánh mắt A Ly nhìn hắn vô cùng thâm trầm, đột nhiên hít một hơi: “Ai, nam nhân tốt như vậy, chẳng phải là tiện nghi cho cái tên Trương Vô Kỵ ngu ngốc kia sao?”

Phương Cảnh thiếu gia bật cười, “Trước đây khi ta chưa coi trọng cậu ấy thì cô lại thấy ta chướng mắt, chúng ta là có duyên vô phân a.”

“Nếu lời này của ngươi để hắn nghe được, hắn nhất định sẽ ăn dấm”, A Ly cô nương nghĩ nghĩ, vẻ mặt nghiêm túc mà nói, “Xem ra về sau ta có thể dùng cái này chọc hắn.”

“Ngàn vạn lần đừng”, Diệp Phương Cảnh nhanh chóng lắc đầu, “Cô như vậy không được, cậu ấy luôn thích suy nghĩ miên man, có chuyện gì cũng giấu ở trong lòng, đến lúc đó người đau lòng chính là ta chứ không phải cô, vẫn là đừng nên làm như vậy”.

“Diệp Phương Cảnh ngươi thật buồn nôn”, A Ly cô nương chà xát cánh tay nổi đầy da gà, khinh bỉ nguýt hắn một cái, “Cái gì đau lòng với không đau lòng, ngươi cũng nên để ý, cẩn thận bị nghĩa phụ của hắn nghe được.”

Nàng nhắc tới Tạ Tốn, Phương Cảnh thiếu gia liền nhức đầu, “Nhạc phụ” rõ ràng còn muốn Vô Kỵ nhà hắn cưới vợ sinh con, vậy phải làm sao bây giờ?

Hắn còn đang ở đây phát sầu, đột nhiên nghe thấy trong khoang thuyền truyền đến một tiếng hét lớn vô cùng giận dữ: “Hồ nháo! Hoang đường!”

Hai người liếc nhau, đột nhiên cảm thấy có chút không ổn, Diệp Phương Cảnh cũng không kịp suy nghĩ gì liền quay người chạy vào khoang thuyền.

Trong khoang thuyền, Tạ Tốn còn ngồi ở chỗ cũ, chính là Trương Vô Kỵ lại quỳ gối trước mặt hắn.

“Vô Kỵ, xảy ra chuyện gì?” Diệp Phương Cảnh trong lòng hồi hộp, vươn tay nghĩ muốn đem cậu nâng dậy, lại bị cự tuyệt .

Tạ Tốn lạnh lùng nói: “Diệp công tử, ta cùng ta Vô Kỵ hài nhi có việc muốn nói, thỉnh ngươi tránh mặt một lúc.”

Diệp Phương Cảnh vừa nghe liền hoài nghi Tạ Tốn đã biết chuyện giữa mình cùng Trương Vô Kỵ, hắn lo lắng mà nhìn nhìn Trương Vô Kỵ.

Trương Vô Kỵ cầm tay hắn, khẩn cầu: “Phương Cảnh, huynh trước hết đi ra ngoài đi.”

Trong lòng hắn muốn lưu lại cùng Trương Vô Kỵ cùng nhau đối mặt, bất quá hắn biết nếu mình lưu lại chỉ là lửa cháy đổ thêm dầu, hơn nữa ánh mắt của Trương Vô Kỵ làm hắn vô pháp cự tuyệt, hắn đành thở dài nói: “Ta ngay bên ngoài, có việc gì cứ gọi ta.”

Diệp Phương Cảnh thối lui ra ngoài khoang thuyền, còn tri kỷ đóng cửa lại, chính là cũng không có li khai.

Ân Ly đi tới hỏi ý kiến mà nhìn hắn một cái, hắn chỉ cười khổ, khoát tay áo, tâm tình lại vô cùng căng thẳng

Trong khoang thuyền Tạ Tốn tức giận còn chưa bình ổn. Hắn vừa rồi vốn là đang nghe Trương Vô Kỵ nói đến chuyện bọn họ tại Đại đô nghĩ cách cứu viện Lục đại phái sự, Trương Vô Kỵ vừa vặn nhắc tới Diệt Tuyệt sư thái muốn Chu Chỉ Nhược dùng sắc đẹp đến hấp dẫn cậu nhằm đoạt lấy Đồ Long đao. Cậu đối Chu Chỉ Nhược đương nhiên là không có hảo cảm, nhưng mà hắn cũng bị chuyện này nhắc nhở, lại hỏi đến chuyện Trương Vô Kỵ có đang thích cô nương nào hay không.

Vốn là Tạ Tốn mang tâm tình vui vẻ mà trêu ghẹo nghĩa tử của mình, ai ngờ Trương Vô Kỵ do dự mãi, sau đó nói ra một chuyện làm hắn vô cùng giận dữ.

“Nghĩa phụ, con sẽ không thú thê, người con thích là Phương Cảnh, con muốn cùng với huynh ấy qua cả đời.” Trương Vô Kỵ không có suy xét nhiều như Diệp Phương Cảnh, cậu chỉ là muốn muốn đem người trong lòng giới thiệu cho thân nhân của mình. Hai người đều là người quan trọng trong sinh mệnh của cậu, cậu không có khả năng gạt Tạ Tốn cả đời, cũng không chịu được Diệp Phương Cảnh mỗi lần nghe Tạ Tốn nói muốn cậu thú thê sinh con còn phải làm bộ như không có việc gì, cho dù Tạ Tốn chính là đang nói giỡn, cậu cũng luyến tiếc để Diệp Phương Cảnh chịu một chút ủy khuất nào.

“Hồ nháo! Hoang đường!” Tạ Tốn hung hăng vỗ bàn.

Chính là Trương Vô Kỵ không có bị hắn dọa lui, cậu chỉ quỳ xuống, kiên định nói: “Nghĩa phụ, con không có hồ nháo, con nghiêm túc.”

Nếu như là việc mà Tạ Tốn phản đối, Trương Vô Kỵ liền tuyệt đối sẽ không đi làm, chính là chuyện này cậu sẽ không lùi bước. Tính cách của Trương Vô Kỵ có chút không quả quyết, tâm địa cũng nhuyễn, nhưng mà vào thời khắc này cậu lại vô cùng kiên định.

Diệp Phương Cảnh xông vào muốn cùng cậu đối mặt, Trương Vô Kỵ không đồng ý, là bởi vì cậu không muốn Diệp Phương Cảnh vì mình mà bị thương tổn, đồng thời cũng hy vọng giữa Tạ Tốn và Diệp Phương Cảnh không xảy ra mâu thuẫn.

Sau khi Diệp Phương Cảnh lui ra ngoài, khoang trong trầm mặc thật lâu.

Thật lâu sau, Tạ Tốn mới thở dài một tiếng: “Vô Kỵ hài nhi, con còn trẻ không hiểu chuyện… Ta không phải là loại người sẽ tuân theo khuôn phép, chúng ta Minh giáo cho tới bây giờ chính là khác biệt thế đạo, sẽ không đi để ý những cái đó hư danh, năm đó trong giáo cũng từng có huynh đệ cùng nhau làm bạn trường tương tư thủ, ta đối bọn họ cũng không có phản cảm, chính là ta lo lắng cho con! Con thừa nhận được thế tục trách móc sao? Liền tính con thừa nhận được, vậy còn hắn? Hắn đối với con là thật tâm sao? Con thật có thể cùng hắn đi hết cả đời sao?”

Trương Vô Kỵ nhẹ giọng nói: “Nghĩa phụ, tất cả chuyện đó con đều chưa bao giờ nghĩ qua, chính là con không cần nghĩ, bởi vì dù không cần nghĩ con cũng đã biết được đáp án. Con không quan tâm thế tục trách móc, Phương Cảnh cũng sẽ không để ý, con đối huynh ấy là chân tâm, con tin tưởng huynh ấy đối con cũng vậy. Trên thế giới này không có người nào so với huynh ấy càng thích hợp hơn với con, con biết hết thảy của Phương Cảnh mà huynh ấy cũng biết toàn bộ của con, con nguyện ý toàn tâm toàn ý mà đối đãi với Phương Cảnh, mà huynh ấy ở thời điểm còn chưa cùng một chỗ đã đối tốt với con rồi.”

Tạ Tốn trầm mặc nghe Trương Vô Kỵ nói, hắn chưa từng nghĩ qua nghĩa tử nhu thuận, nghe lời của mình cũng sẽ có thời điểm kiên định như vậy, vì một người mà phản đối thân nhân của mình. Chính là trong lòng hắn lại nảy lên một trận vui mừng, cảm thấy hài tử rốt cục đã trưởng thành.

“Nghĩa phụ, con không muốn cùng Phương Cảnh tách ra, con không có biện pháp rời khỏi huynh ấy”, Trương Vô Kỵ ngữ điệu ôn nhu lại thành kính, “Nếu như không có Diệp Phương Cảnh, Trương Vô Kỵ liền không hoàn chỉnh.”

Diệp Phương Cảnh tựa ngoài cửa nghe được những lời này của Trương Vô Kỵ, cảm thấy trong lòng vừa chua xót vừa đau, chính là lại cảm thấy hạnh phúc muốn chết, nếu lúc này Trương Vô Kỵ bảo hắn đi tìm chết, hắn khẳng định cũng sẽ rất vui vẻ mà đi.

Qua hồi lâu Tạ Tốn mới hừ lạnh một tiếng, “Con đối hắn là như vậy, chẳng lẽ hắn đối với con cũng là thế này phải không? Con ngược lại thực tin tưởng hắn, nhưng vạn nhất nếu hắn lừa con thì sao?”

Trương Vô Kỵ cười lắc lắc đầu, “Con có gì để lừa đâu? Phương Cảnh so với con đẹp hơn, so với con giàu hơn, võ công cũng cao hơn, ở trên giang hồ danh vọng cũng lớn hơn, không biết có bao nhiêu người khóc hô muốn huynh ấy rèn kiếm cho, huynh ấy ngay cả Ỷ Thiên kiếm cùng Đồ Long đao cũng thấy chướng mắt, Phương Cảnh có thể gạt con cái gì? Từ lúc nhận thức tới nay, Phương Cảnh vẫn luôn đối tốt với con, phiền toái mà con gặp phải đều là huynh ấy giúp con giải quyết, mà con cho tới bây giờ vẫn chưa từng giúp được Phương Cảnh cái gì. Nào có kẻ lừa đảo nào ngốc như vậy? Mà cho dù huynh ấy muốn gạt con đi chăng nữa, nếu như có thể lừa cả đời, con đây cũng nguyện ý để Phương Cảnh lừa.”

Làm sao có thể là lừa cậu được!

Phương Cảnh thiếu gia sắp bị tiểu nhuyễn manh nhà mình cảm động phát khóc rồi, cũng mặc kệ Tạ Tốn có tức giận hay không liền đẩy cửa đi vào, vén vạt áo quỳ xuống, thành khẩn nói: “Tạ sư vương, ta đối Vô Kỵ là thật tâm, cầu ngài thành toàn.”

Trương Vô Kỵ thấy hắn quỳ xuống mà đau lòng muốn chết, nhanh chóng kéo lấy tay áo của hắn, “Ai nha, huynh quỳ làm gì, nhanh đứng lên!”

Diệp Phương Cảnh đối với cậu cười cười, “Tạ sư vương là nghĩa phụ của cậu, quỳ một chút cũng có sao đâu? Nếu quỳ một chút mà có thể có được cậu, muốn ta quỳ cả đời ta cũng nguyện ý.” Tuy rằng nói nam nhân cả đời chỉ lạy trời, đất, vua, song thân cùng sư phụ, nhưng Tạ Tốn nói như thế nào cũng tính là “Nhạc phụ” đi, tuy rằng tức phụ nhi còn chưa tới tay, nhưng là trước tiên quỳ một chút cũng không có gì, dù sao về sau thành thân còn không phải quỳ lạy giống như vầy sao? Phương Cảnh thiếu gia chính là nghĩ như vậy.

Tạ Tốn nhìn không thấy Diệp Phương Cảnh, không biết hắn có phải thật giống như Trương Vô Kỵ nói cao phú soái hay không, bất quá nghĩa tử của mình vì hắn mà trưởng thành, hắn cũng cầu xin thành khẩn như vậy, lão gia tử lại luyến tiếc nhi tử khổ sở, cũng chỉ có thể hừ một tiếng, nói: “Các ngươi đều đứng lên đi.”

Trương Vô Kỵ kinh hỉ đáp: “Nghĩa phụ, người đồng ý?”

“Hừ! Ta không đồng ý được sao?” Tạ Tốn vẫn là rất khó chịu, nghĩa tử đáng yêu bị nam nhân lừa đi thật sự rất xót xa, lão nhân gia hừ hừ vài tiếng, nói: “Diệp tiểu tử, ngươi tốt nhất đừng để ta biết ngươi làm chuyện có lỗi với Vô Kỵ, nếu không lão tử dù phải liều cái mạng này cũng phải tìm ngươi tính sổ.”

Phương Cảnh thiếu gia cười tủm tỉm lôi kéo tiểu nhuyễn manh nhà mình đứng lên, tính tình đặc biệt tốt mà lên tiếng trả lời: “Vâng, lão nhân gia ngài nói sao thì chính là vậy.”

“Còn có!” Lão gia tử do dự một chút, vẻ mặt rối rắm nói tiếp, “Ngươi… Không cho ngươi ỷ vào Vô Kỵ tính tình tốt liền khi dễ nó! Hai người các ngươi đều là nam nhân, kia… cái kia… Khụ khụ khụ…” Hắn thật sự nói không được nữa.

Diệp Phương Cảnh ngầm hiểu, tiếp tục cười tủm tỉm: “Ngài yên tâm đi, này đó ta đều nghe theo ý của Vô Kỵ.”

Trương Vô Kỵ còn không có kịp phản ứng đâu, liền nói rằng: “Nghĩa phụ, Phương Cảnh làm sao có thể khi dễ con được, huynh ấy vẫn luôn đối tốt với con.”

Tạ Tốn nửa tin nửa ngờ, tổng cảm thấy nhi tử vừa ngốc vừa mềm như vậy, phỏng chừng vẫn là chỉ có bị khi dễ…

Advertisements

One comment on “Tàng Kiếm Vô Kỵ _ Chương 47

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s