Trọng sinh tương lai làm vợ lính – Chương 5

Truyện này mỗi chương nó dài hơn 4000 chữ, gần gấp đôi so với những truyện bình thường nên lâu lâu mình mới up được 1 chương. Chân thành cảm ơn những bạn đã theo dõi và ủng hộ mình nhé. Sẽ ráng mỗi tuần up ít nhất 1 chương.

 

Chương 5

Nhà ăn lầu một, trên bàn cơm thật dài đã ngồi gần đầy người, Hứa Duệ khóe miệng mỉm cười, ánh mắt vô ý mà quét một lần, cơ hồ tất cả mọi người đều đã nhìn thấy qua tư liệu trong máy tính, chính là không nghĩ tới Đại bá phụ một nhà cùng tiểu thúc một nhà hôm nay thế nhưng cũng tới.

Hứa Duệ vừa tiến đến, mọi người đều quay đầu nhìn về phía hắn. Đây là Hứa Duệ sau khi bị thương lần đầu tiên xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Mọi người nhìn Hứa Duệ mặt mang mỉm cười bình tĩnh thong dong đi về phía bọn họ, hầu như đều thấy kinh ngạc. Sau khi khỏi hẳn Hứa Duệ dường như có điều gì đó không giống như trước, bộ dáng vẫn là bộ dáng đó, nhưng khí chất lại thay đổi. Trước sau như một ôn hòa nhã nhặn, nhưng trong ánh mắt thiếu chút tính trẻ con cùng hấp tấp nóng nảy, nhiều một phần thành thục cùng ổn trọng. Ánh mắt ôn nhuận, giống như Trung Quốc xa xưa hình dung khiêm khiêm quân tử.

Nhất gia chi chủ Hứa Hòa Thắng tự nhiên ngồi ở chủ vị, Lý Văn Triết ngồi bên tay trái, mà Hứa Nghĩa lại ngồi bên tay phải Hứa Hòa Thắng.

Trước kia, Hứa Duệ chính là ngồi ở bên tay phải Hứa Hòa Thắng.

Lý Văn Triết bên người có một ghế trống, phỏng chừng là giữ cho Hứa Duệ. Tiếp theo ngồi xung quanh là đại bá, phu nhân đại bá, đại đường ca, nhị đường ca.

Bên kia ngồi ở bên cạnh Hứa Nghĩa là một người nam nhân tóc đỏ tuổi chừng hơn ba mươi, dung mạo thập phần xinh đẹp, Hứa Duệ không biết hắn, Lý Văn Triết cùng Tiểu Tứ tứ cũng không có đề cập qua người này. Tiểu thúc Hòa Quân phu phu (2 vợ chồng, mà không có nữ nên mình để nguyên là phu phu), cùng tiểu đường đệ Hứa Cơ cũng ngồi ở phía bên kia.

Không để ý đến các loại hoặc đồng tình hoặc vui sướng khi người gặp họa hoặc ánh mắt bình tĩnh vô sóng, Hứa Duệ đi đến trước mặt Hứa Hòa Thắng cùng Lý Văn Triết, mi mắt cụp xuống dùng kính ngữ hướng phụ thân cùng mỗ phụ vấn an. Sau đó giương mắt mỉm cười chào hỏi tất cả mọi người, thậm chí cả vị kia hắn không biết nam nhân nam nhân tóc đỏ hắn đều gật đầu, chỉ trừ bỏ Hứa Nghĩa.

Trong ánh nhìn ôn nhu quan ái của Lý Văn Triết, Hứa Duệ ngồi vào bên cạnh hắn, hướng về phía cha (mỗ phụ) cười một cái tươi cười cực kỳ sáng lạn. Kia phi dương thần thái, kia đơn thuần khoái hoạt, khiến cho mọi người ngồi đối diện với hắn hô hấp đều cứng lại. Bao quát phụ thân của hắn Hứa Hòa Thắng, xuyên thấu qua Hứa Duệ, hắn giống như lại gặp được bộ dáng tuổi trẻ của Lý Văn Triết.

Phục hồi lại tinh thần, Hứa Hòa Thắng nhìn đến Hứa Nghĩa nhíu lại mi, sắc mặt ảm đạm. Đối với việc tiểu nhi tử ở trước mặt mọi người không thèm nhìn Hứa Nghĩa, đứa con lớn nhất mà tương lai hắn định đẩy lên ngôi chủ vị gia tộc cảm thấy rất là bất mãn, đây cũng quá coi thường mặt mũi hắn, không kìm được nghiêm mặt chỉ trích Hứa Duệ: “Tiểu Duệ, ngươi còn không có chào hỏi đại ca ngươi.”

Hứa Duệ không còn lời gì để nói mà nhìn về phía phụ thân đang ra vẻ đạo mạo, hắn cũng không biết muốn nói cái gì cho phải.

Lúc này Hứa Nghĩa đã muốn thay một bộ dáng thiện giải nhân ý thay Hứa Duệ giải vây : “Phụ thân, Tiểu Duệ chính là trong nhất thời còn không tiếp thu được ta mà thôi. Về sau huynh đệ chúng ta quen thuộc, sẽ tốt hơn.”

Hứa Hòa Thắng nghe xong không từ hướng về Hứa Nghĩa lộ ra sắc mặt khen ngợi, con lớn của hắn thật là hiểu chuyện a. Ánh mắt đảo qua nam nhân tóc đỏ ngồi phía kia, khẽ cười cười. Sau đó dùng ánh mắt trách cứ trừng trừng nhìn Hứa Duệ liếc mắt một cái.

Lý Văn Triết sắc mặt đều xanh mét, lông mày thon dài mới vừa nhướn lên chuẩn bị đứng ra vì nhi tử, lại không nghĩ tới tay trái bị Hứa Duệ gắt gao mà cầm. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy nhi tử vẫn như cũ duy trì tươi cười, mà ngay cả khóe miệng góc độ nhếch khóe miệng tựa hồ cũng không thay đổi, một chút cũng không bị ảnh hưởng.

Thấy Lý Văn Triết nhìn về phía hắn, Hứa Duệ hướng phụ thân cười cười, nhẹ nhàng nhéo nhéo phụ thân bởi vì tức giận mà run rẩy cánh tay, yên lặng trấn an. Hà tất vì kẻ cặn bã như thế mà tức giận đâu, căn bản là không đáng a, giận dữ dễ dàng hại gan, đối với thân thể bất lợi.

Trên bàn cơm mọi người giống như cũng không nghe thấy, chính là những người trẻ tuổi đồng lứa như đường ca cùng Hứa Cơ ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn về hướng Hứa Nghĩa, trên mặt đã không che dấu được thần sắc xem thường. Tuy rằng bọn họ cùng Hứa Duệ quan hệ cũng không thân mật, nhưng dù sao cũng từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Mà Hứa Nghĩa, hoàn toàn xứng đáng là người xa lạ, mà cái người xa lạ này lại sắp trở thành gia chủ của bọn họ. Hiện tại cái đứa con riêng lại lấy loại thái độ này để thu được hảo cảm của Hứa Hòa Thắng, khiến bọn họ càng thấy phản cảm.

Nếu như nói người thống hận nhất Hứa Nghĩa thì phải là Hứa Ất. Bản thân hắn vốn là trưởng tôn, thể trạng cường tráng, lại là học sinh năm ba của trường quân đội Phí Dạ Mạn, các phương diện điều kiện đều rất tốt, cũng phận được tổ phụ yêu thích, lại bởi vì phụ thân hắn không là gia chủ mà không có được ưu tiên tư cách kế thừa.

Hứa Duệ diện mạo chẳng những giống cha hắn Lý Văn Triết, liền thể chất cũng không xuất sắc. Tuy rằng Hứa Duệ từ nhỏ đã cực kỳ thông minh nhanh nhẹn, đáng tiếc thể trạng thật sự rất phổ thông, lực thừa nhận đối với các đường huynh đệ khác mà nói là kém cỏi nhất. Hứa Ất vẫn luôn đều thực cố gắng, hắn đã sớm chờ Hứa Duệ hai mươi tuổi thành niên đi kiểm tra sức khoẻ, chỉ cần báo cáo kiểm tra sức khoẻ vừa ra, hắn sẽ có cơ hội tranh thủ gia chủ vị.

Nhưng Hứa Ất trăm triệu lần không nghĩ tới Hứa Hòa Thắng thế nhưng vào ngay lúc này dẫn theo đứa con riêng của hắn về Hứa gia nhận tổ quy tông, còn giơ phần báo cáo kiểm tra sức khoẻ xinh đẹp kia tới trước mặt mọi người tuyên bố Hứa Nghĩa sẽ thay thế Hứa Duệ trở thành gia chủ tương lai của Hứa gia.

Hứa gia tất cả mọi người đều kinh ngạc vạn phần, trong khi đại gia trưởng còn chưa lên tiếng, chỉ có thể chậm rãi đợi tình thế phát triển. Hứa Ất gắt gao nhìn chằm chằm Hứa gia gia (phụ thân Hứa Hòa Thắng), hy vọng hắn đứng ra ngăn cản trò khôi hài hoang đường này, nhưng Hứa gia gia lúc ấy tuy rằng mặt trầm như nước, nhưng cũng không tỏ vẻ ngăn cản.

Hứa Ất tuyệt vọng, hai mươi mấy năm qua hy vọng tan biến , hai mươi mấy năm qua vất vả thao luyện uổng phí, chuyện này làm sao có thể khiến hắn nuốt xuống được khẩu khí này? Hứa Duệ một mình đấu Hứa Nghĩa, trong đó cũng có hắn châm ngòi cùng xúi giục. Nhưng chính yếu nguyên nhân vẫn là Hứa Duệ cảm thấy muốn hướng Hứa Nghĩa đoạt lại đồ đạc cùng quyền lợi của mình.

Hứa Duệ nhìn Hứa Nghĩa liếc mắt một cái, nhẹ nhàng bâng quơ mà nói: “Mặc cho nhà ai đột nhiên nhiều một người gọi là đại ca, vẫn là một kẻ luôn miệng nói là huynh đệ, trong âm thầm lại đem cái huynh đệ này đánh đến gần chết, ngài cho rằng ta sẽ tiếp thu sao? Nói cho các ngươi biết, ta là vĩnh viễn cũng sẽ không tiếp thu, đừng hao tâm tổn trí.”

Hứa Hòa Thắng cùng Hứa Nghĩa nghe xong sắc mặt đồng thời trở nên hết sức khó coi. Hứa Nghĩa âm thầm nắm chặt nắm tay, lại nhẫn nại không nói gì thêm. Mà Hứa Hòa Thắng lại là giận xấu hổ thành nổi giận, hắn quay đầu nhìn Hứa Nghĩa cùng nam nhân tóc đỏ, mãnh liệt vỗ bàn hướng về phía Hứa Duệ quát: “Làm càn!”

Hứa Duệ dường như không nghe thấy, tao nhã mà khơi đồ ăn, lông mày thon dài vô tội nhỉnh lên, nhìn trên bàn bát đũa đưa lên rồi lại hạ xuống. Hắn chậm rãi mà ngẩng đầu nhìn Hứa Hòa Thắng nói: “Phụ thân cần gì tức giận? Ta chỉ là nói ra sự thật mà thôi. Người khác không biết, chẳng lẽ vị này vác bộ mặt nén giận Hứa Nghĩa tiên sinh còn không biết sao? Hiện tại ta còn có thể xuống lầu cùng mọi người ngồi ăn điểm tâm không cần người giúp đỡ cũng không cần mang theo nạng, còn có thể vui vẻ mà nói chuyện, đã là giới y học kỳ tích. Đúng không? Hứa Nghĩa tiên sinh?”

Hứa Duệ nói được nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Lý Văn Triết nghe xong mà phát sợ, y gọi một tiếng “Tiểu Duệ” rồi gắt gao mà cầm tay hắn, sau đó quay đầu lại phẫn nộ mà trừng Hứa Hòa Thắng.

Hứa Hòa Thắng cũng nghĩ đến tình hình lúc đó nói chuyện cùng thầy thuốc, trầm mặc một hồi lâu mới phất tay uy nghiêm mà nói: “Đại gia ăn điểm tâm đi.”

Trên bàn cơm lập tức vang lên tiếng va chạm muỗng chén, chỉ trong chốc lát nhóm người lớn đều khôi phục nụ cười tủm tỉm, mà tuổi trẻ đồng lứa Hứa Cương Hứa Ất cùng Hứa Cơ ánh mắt đều hướng về Hứa Nghĩa cùng Hứa Duệ hai người đánh giá qua lại, trong lòng tính toán.

Hứa Duệ tương lai là như thế nào bọn họ không thể đoán được, nhưng Hứa Nghĩa tương lai bọn họ cũng đều biết, Hứa gia gia chủ thân phận đã là điều chắc chắn. Vô luận bọn họ đối Hứa Nghĩa có bao nhiêu bất mãn khinh bỉ, vô luận bọn họ đối những điều hắn làm cỡ nào xem thường, nhưng Hứa Ất Hứa Cơ cùng Hứa Cương cũng đã bị gia trưởng lệnh cưỡng chế nịnh bợ Hứa Nghĩa. Chỉ có cùng tương lai gia chủ đánh hảo quan hệ, đối bọn họ mới có chỗ tốt.

Vô luận trên bàn cơm diễn trò cỡ nào phấn khích, duy nhất không như thế nào thụ ảnh hưởng chính là nam nhân tóc đỏ kia. Hắn vẫn luôn thực trầm mặc, biết vâng lời mà đem lực chú ý phóng ở bữa sáng trước mặt.

Chính là, nếu có người ngồi xổm xuống sẽ nhìn đến, nam nhân tóc đỏ tay vẫn luôn đặt ở trên đùi Hứa Nghĩa, hoặc chỉ nhẹ đặt đó bất động, hoặc vỗ nhẹ nhẹ.

Bàn ăn không khí lặng im đến có chút áp lực, ai cũng không mở lại miệng nói chuyện.

Nhưng chỉ trong chốc lát, Hứa Nghĩa lại đánh vỡ không khí trầm trọng trên bàn cơm. Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Hứa Hòa Thắng: “Phụ thân, ngày mai chính là ngày nghỉ cuối cùng, ta nghĩ đêm nay trở về trường quân đội Phí Dạ Mạn.”

Hứa Hòa Thắng nhìn nam nhân tóc đỏ liếc mắt một cái, cười nói với Hứa Nghĩa: “Không phải là còn có một ngày sao, ngày mai buổi tối trở về cũng không muộn, hôm nay hảo hảo ở nhà cùng phụ thân ngươi.”

Hứa Nghĩa mỉm cười quay đầu lại liếc nhìn nam nhân tóc đỏ một cái, sau đó dùng ánh mắt nhụ mộ nhìn Hứa Hòa Thắng nói: “Không , ta nghĩ trước tiên trở về một ngày rèn luyện thể năng. Phụ thân cũng hy vọng ta càng xuất sắc, ta muốn cố gắng hướng Hứa Ất đường ca làm chuẩn.”

Hứa Hòa Thắng nghe xong Hứa Nghĩa lần này nói không nhịn được cao hứng đứng lên, quả nhiên là hắn tuyển ra tới người thừa kế a! A Minh dạy con tốt quá.

Nghĩ đến đây, Hứa Hòa Thắng nhìn về phía nam nhân tóc đỏ, trong ánh mắt tán thưởng mang theo ôn nhu, quay đầu nói với Hứa Nghĩa: “Vậy được rồi, lát nữa ta sẽ nói cho quản gia sắp xếp đưa ngươi về trường học. Ân, ngươi cũng trưởng thành rồi, không có phi hành khí của mình thực không có phương tiện. Như vậy đi, ngươi lên mạng nhìn xem thích nào loại loại liền đặt một cái đi.”

“Vâng, cám ơn phụ thân.” Hứa Nghĩa nghe xong vui vô cùng. Hắn nhìn trúng một cái phi hành khí đã lâu rồi, trước kia là sợ tăng thêm gánh nặng cho a cha nên không nói ra, hiện tại phụ thân cho phép, rốt cục cũng có thể mua.

Nhìn đến biểu tình cao hứng của Hứa Nghĩa, Hứa Hòa Thắng nói với nam nhân tóc đỏ: “A minh ngươi cũng không cần đối xử với Tiểu Nghĩa quá nghiêm khắc, có yêu cầu gì cứ việc nói.”

Nam nhân tóc đỏ lúc này mới ngẩng đầu, chỉ thấy hắn hướng về phía Hứa Hòa Thắng cười cười, rõ ràng là nam tử, lại làm người ta cảm thấy diễm lệ. Hắn nhẹ giọng lên tiếng: “Hảo.”

Trong nhất thời, Hứa Hòa Thắng, Mạnh Minh cùng Hứa Nghĩa ba người mỉm cười nhìn nhau, hoàn toàn quên trên bàn cơm kia còn một đống người, một nhà ba người thật hạnh phúc a!

Hứa Duệ lúc này mới hậu tri hậu giác phát hiện, nguyên lai nam nhân tóc đỏ kia chính là a cha Hứa Nghĩa – Mạnh Minh. Nguyên lai kẻ tiểu tam này (kẻ thứ 3) chẳng những đã công khai mà vào Hứa gia đại môn, còn cùng ngồi cùng ăn với Lý Văn Triết, người mà Hứa Hòa Thắng cưới hỏi đàng hoàng a! Điều này làm cho thân là chính thất Lý Văn Triết làm sao chịu nổi?

Năm nay là năm 3012 rồi, vẫn còn có tiết mục mẫu bằng tử quý a? (con tài giỏi thì mẹ được nhờ). Hứa Duệ vô cùng khiếp sợ mà ‘Một nhà ba người’ nhìn trước mặt, lại đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Lý Văn Triết. Những người khác như thế nào hắn mặc kệ cũng xen vào, nhưng Lý Văn Triết là a cha của hắn, trong gia đình này, trên thế giới này là người đối xử tốt nhất với hắn, Hứa Duệ lại không thể không quản.

Lý Văn Triết tựa hồ coi Mạnh Minh là trong suốt, tựa như một màn trước mắt này căn bản là không phát hiện. Chỉ thấy y bình tĩnh mà quấy cà phê, thấy Hứa Duệ nhìn về phía y còn nói nhỏ mà oán giận một câu: “Tiểu Tứ Tứ pha trà sữa so cái loại này uống còn ngon hơn.”

Hứa Duệ lấy lại tinh thần, cười hỏi: “Nếu không chúng ta trở về phòng bảo Tiểu Tứ tứ làm bữa sáng cho chúng ta ăn?”

Lý Văn Triết nghe vậy lập tức buông xuống thìa bạc, hưng phấn mà nói: “Được đấy.”

Hứa Hòa Thắng lúc này lại khụ một tiếng, ánh mắt từ ái nhìn về phía Hứa Nghĩa chuyển hướng về Hứa Duệ lại lập tức trở nên nghiêm nghị: “Cho dù ngươi thi không vào trường quân đội Phí Dạ Mạn, ngươi cũng nên học tập đại ca ngươi!”

Hứa Nghĩa chẳng những thi được vào trường quân đội nổi tiếng nhất Phí Dạ Mạn, hơn nữa tổng hợp lại thành tích còn hết sức ưu tú. Người cũng là vừa nhu thuận lại hiểu chuyện, còn biết tiến tới, lại càng không giống Hứa Duệ trước kia thường xuyên được sủng mà kiêu. Đó cũng là một trong những nguyên nhân Hứa Hòa Thắng suy xét mãi, không để ý người trong tộc phản đối đem Hứa Nghĩa đẩy đến ghế chủ vị gia tộc.

Hứa Duệ nghe vậy không khỏi cười nhạo, hắn giương mắt nhìn về phía Hứa Hòa Thắng hỏi lại: “Phụ thân muốn ta theo hắn học cái gì? Học hắn luyện thể năng để trở thành một người quân nhân ưu tú hay là học hắn đánh nhau hạ ngoan tay đánh đến chết người không đền mạng? Hiện tại ta không phải là bởi vì hắn mà cải biến vận mệnh sao? Kỳ thật hiện tại trong lòng ngươi đang tính toán tìm cho ta một hộ đối với Hứa gia, hoặc là nói là đối phụ tử các ngươi có lớn nhất ích lợi bắt ta liên hôn đi?”

“Ngươi!!” bị nói trúng tâm sự Hứa Hòa Thắng vừa kinh ngạc vừa giận. Nhưng đối với Hứa Duệ vẻ mặt thản nhiên hắn lại không cách nào trước mặt mọi người xủa lý hắn, đành phải đen mặt dùng ánh mắt lăng trì Hứa Duệ.

Hứa Hòa Thắng cũng không nghĩ tới luôn luôn đối hắn tôn trọng có thêm, nói gì nghe nấy Hứa Duệ hôm nay sẽ miệng lưỡi bén nhọn như thế, chẳng những ở trước mặt mọi người ngang nhiên cùng hắn tranh luận, càng là điều gì cũng không kiêng kị toàn bộ nói ra.

Càng làm Hứa Hòa Thắng buồn bực hộc máu chính là, Hứa Duệ nói đều là sự thật. Nhưng hắn cũng là có nỗi khổ a! Mặc dù ngay khi báo cáo sức khỏe của Hứa Duệ được đưa ra, hắn đã quyết định buông tha Hứa Duệ. Nhưng hắn làm như vậy không phải vì lấy đại cục làm trọng sao? Sao phụ tử Lý Văn Triết Hứa Duệ không thể thông cảm cho hắn một chút đâu?

Bởi vì chột dạ, Hứa Hòa Thắng đành phải cố nén lửa giận cái gì cũng không nói, nhưng nhìn phía Lý Văn Triết ánh mắt cũng có ý giận chó đánh mèo. Cuối cùng hắn cũng chỉ là ‘Hừ’ mạnh một tiếng.

Đối thoại lớn mật không coi ai ra gì như thế rơi vào trong tai mọi người, mọi người trầm mặc lại ngầm hiểu trong lòng. Nhưng trong ánh mắt nhìn về phía Hứa Duệ đã nhiều thêm một phần tìm tòi nghiên cứu. Có lẽ, vị này tiểu nhi tử bị Hứa Hòa Thắng buông tha cũng không phải vô dụng như vậy. Cho dù làm không thành Hứa gia gia chủ, nhưng lấy hắn tư sắc, phỏng chừng tương lai vị hôn phu sẽ không kém.

Hứa Hòa Thắng hành quân lặng lẽ, đại gia cũng không hề nói, cúi đầu tao nhã mà ăn bữa sáng.

Hứa Duệ cũng thấy tốt liền thu, hắn hiện tại còn không thể đủ lực lượng cùng Hứa Hòa Thắng chống lại, hắn lại càng không muốn chỉ vì võ mồm nhất thời, mà khiến chính mình, đặc biệt cha hắn Lý Văn Triết lâm vào hoàn cảnh khó cả đôi đường.

Còn người nam nhân tên Mạnh Minh ngồi ở đối diện hắn kia, vốn là kẻ thứ ba thế nhưng ở Hứa gia đã tới mức cùng ngồi cùng ăn với Lý Văn Triết. Ẩn nấp hai mươi mấy năm, làm bí mật tình nhân của Hứa Hòa Thắng, giúp hắn sanh hài tử, những năm gần đây thế nhưng giấu đến cẩn thận, nếu không phải bởi vì báo cáo kiểm tra sức khoẻ của Hứa Duệ không lý tưởng, phỏng chừng hắn còn sẽ tiếp tục che dấu, cho đến đêm trước Hứa Duệ chuẩn bị ngồi lên gia chủ vị đi?

Người nam nhân này tâm kế sâu như thế, luôn luôn xuôi gió xuôi nước, Lý Văn Triết nhìn qua thông minh kỳ thật rất đơn thuần căn bản là không phải là đối thủ của hắn. Đặc biệt người Hứa Hòa Thắng càng yêu tựa hồ là kẻ tên Mạnh Minh này,  so với chỉ bởi vì lợi ích của gia tộc mà theo đuổi rồi kết hôn với Lý Văn Triết, lại có cái gì có thể tranh sủng với hắn đâu?

Nghĩ đến đây, Hứa Duệ thở dài cúi đầu. Đợi hắn ngẩng đầu lên lần nữa trên mặt đã được thay đổi thành một bộ dáng vừa hối hận rồi lại không cam lòng quật cường trình hiện tại trước mặt mọi người. Cái này là làm cho Hứa Hòa Thắng nhìn, Hứa Nghĩa biết hắn cũng biết a, khi Đàm Tiểu Nhạc còn bé cũng giả bộ đáng thương không ít lần, không thì Chu Quân làm sao lại che chở hắn như bảo bối?

Hứa Duệ diện mạo thập phần tuấn mỹ, bộ dáng nhíu mày cúi đầu ủy khuất cũng có một loại dẹp một cách yếu ớt, khiến người nhìn nhịn không được dục vọng muốn ôm vào trong ngực che chở bảo hộ. Hiện tại bộ dáng khóe mắt phiếm hồng, vẻ mặt muốn khóc thật sự khiến Hứa Hòa Thắng không đành lòng tiếp tục trách cứ, đối với Hứa Duệ áy náy lại càng sâu. Mà ngay cả Lý Văn Triết cũng đau lòng đến môi đều run rẩy.

Hiệu quả đạt tới , Hứa Duệ một bên tâm không tâm gẩy gẩy bữa sáng một bên oán giận.

Rau dưa sa lát là không tồi, nhưng cũng phải có nước sốt ăn kèm theo chứ? Hắn cũng không phải động vật ăn cỏ! Còn cái đồ uống cao lòng trắng trứng này, dinh dưỡng tuy rằng rất trọng yếu, nhưng so với sữa bột nhiễm Melamin còn khó uống hơn, còn mang theo một loại mùi như đậu, bảo hắn làm sao mà uống?

Còn hai mảnh bánh mì cứng ngắc kia, tuy rằng quết dầu cây đay, nhưng dù là hương hay vị cũng rất khó ăn.

Đối với trước giờ bữa sáng Hứa Duệ luôn luôn thích uống cháo gạo nếp ninh nhừ cùng bánh bao thịt mà nói, bữa sáng kiểu này quả thực khó có thể nuốt xuống. Bữa sáng kiểu Âu, phải có mỡ bò mới thơm, còn có nhẵn nhụi trứng ốp la, uống một ly cà phê hay trà sữa thơm ngát, đây mới là cho người ăn đi.

Bữa sáng trước mặt tuy rằng làm cũng không tồi, nhưng thật sự rất khó ăn, Hứa Duệ một chút khẩu vị cũng không có.

Gẩy đẩy vài cái, Hứa Duệ rốt cục buông xuống dao nĩa, quay đầu nhìn về phía Lý Văn Triết: “A cha, ngươi không phải nói muốn dẫn ta đi dạo phố sao?”

“Tất nhiên, ngươi ăn no chưa?” Lý Văn Triết nhìn bữa sáng trước mặt Hứa Duệ cơ hồ không động qua một chút hoài nghi hỏi.

“Không thể ăn. Ta quyết định kêu Tiểu Tứ Tứ làm lại một phần. A cha, chúng ta đi lên đi, ngươi không là thực thích Tiểu Tứ Tứ pha trà sữa sao?” Hứa Duệ ghét bỏ mà nhìn thoáng qua bữa sáng, đồng thời quyết định ngày mai dậy sẽ không xuống dưới lầu ăn điểm tâm , Tiểu Tứ tứ có thể dựa theo trình tự hắn đưa vào để nấu cơm, làm xong so ra kém hắn, nhưng ít nhất so với cái loại này cũng ngon hơn nhiều.

“Hảo, chúng ta tới phòng ngươi ngay bây giờ đi.” Lý Văn Triết kích động nói, trong lòng cũng không nhịn được khát vọng trước khi ra ngoài uống một chén trà sữa Tiểu Tứ tứ pha. Ân, hoặc là cùng nhi tử đồng thời ăn một bữa sáng khác cũng không tồi, vừa rồi tức đều tức no rồi, bụng cũng không có cái gì cả.

Lý Văn Triết cùng Hứa Duệ không nhìn người khác, động tác nhất trí mà cầm lấy khăn ăn lau miệng, sau đó đứng dậy lễ phép thăm hỏi mọi người rồi ly khai.

Dù sao cũng không có gì đáng sợ, cho dù đối nghịch với đương nhiệm gia chủ, bỏ qua mặt mũi của hắn thì như thế nào?

Đối với Lý Văn Triết mà nói, nhi tử đều đã như vậy, hắn cũng đã tính toán sẵn sàng rời đi ngôi nhà này, nên chẳng còn gì cố kỵ. (e dè)

Còn đối với Hứa Duệ mà nói, hắn căn bản là không có khái niệm “cố kỵ”, cha mắng con, con tranh luận, chuyện thiên kinh địa nghĩa, chẳng lẽ nói một chút cho sướng miệng, Hứa Hòa Thắng còn có thể giết hắn hay sao?

Hết chương 5.

Trọng sinh tương lai làm vợ lính – Chương 4

Chương 4

Thế giới đại đồng khiến nhân dân các quốc gia cũng bắt đầu chậm rãi điều chỉnh tâm tính chính mình, để hòa hợp mà sinh hoạt trên địa cầu này, bọn họ phải cố tìm cái chung, gác lại cái bất đồng. Tại chung một địch nhân, chung một ích lợi trước mặt, một chút mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa các dân tộc cũng không phải vấn đề lớn. Vì thế, truyền thống văn hóa cùng tập tục các quốc gia ở các nơi cũng cải biến không ít.

Nhưng một quốc gia cổ có được lịch sử xa xưa nằm trong tứ đại văn minh muốn thay đổi lại khá khó khăn, cái loại này bắt nguồn xa xôi, dòng chảy văn hóa tích lũy dài làm bọn họ không nghĩ buông. Tuy nhiên nhân loại muốn tiến về phía trước phát triển, nhất định phải đi theo thời đại biến thiên nện bước, tài bất trí với lịch sử nước lũ mai một. Cho nên, cho dù người Trung Quốc vẫn luôn tận sức duy trì bọn họ truyền thống tập tục, cũng tưởng tất cả biện pháp nhượng hậu nhân truyền thừa đi xuống.

Nhưng ngàn năm đi qua, theo khoa học kỹ thuật cực nhanh phát triển, một ít tinh hoa hiệu quả chậm hoặc là đuổi không kịp thời đại nện bước dần dần thất truyền, tỷ như nghệ thuật thủ công tốn thời gian hao tâm tốn sức, tỷ như trung y hiệu quả thong thả, thậm chí là trù nghệ (nghệ thuật nấu nướng) chú ý sắc hương vị câu toàn, vân vân…

Gia tộc Hứa Hòa Thắng tại liên hiệp chính phủ địa vị cùng quyền thế có lẽ xa xa so ra kém Việt gia, nhưng ở Trung Quốc Bắc khu cũng được coi là một trong những gia tộc thuộc loại căn nguyên tương đối thâm hậu xa xưa.

Tại Hứa gia, còn có thể nơi chốn nhìn thấy phong cách bài trí cùng dụng cụ Trung Quốc, điều này làm cho Hứa Duệ xuyên qua tới hơi cảm thấy an ủi, dù sao vẫn là ở trong hoàn cảnh tương đối quen thuộc a.

Chính là những dụng cụ bài trí nhìn qua rất đẹp đó cũng không phải Hứa gia thuần thủ công tinh điêu tế mài làm ra, Hứa Duệ tinh tế xem qua xong kết luận, đây là thuộc loại sản xuất dây chuyền chế tạo ra. Phỏng chừng những thứ này yêu cầu thời gian lâu dài, ngành nghề yêu cầu nhân công quen tay hay việc, cho dù không bị thất truyền, hẳn là cũng kém hơn trước nhiều. Sau khi Địa cầu dung hợp, thế giới này chính là ‘Tân thế giới’, mọi thứ đều phát triển nhanh chóng mặt, có chút giống Trung Quốc khi đó mới vừa mở ra cải cách!

“Chủ nhân”, người máy Tiểu Tứ Tứ đi đến bên người Hứa Duệ, dùng cung kính ngữ khí phát ra âm thanh: “Còn kém mười phút là tới bữa sáng, đêm qua ngài đặt ra lịch hôm nay muốn cùng mọi người dùng bữa sáng.”

“Ân, đã biết.” Hứa Duệ đem kính mắt bảo hộ tháo xuống, hai tay hướng về phía trước duỗi thắt lưng một cái làm biếng.

Vừa rồi Hứa Duệ ở trên mạng tìm tòi tất cả những thông tin có liên quan đến Việt Lăng Thiên, nếu phụ thân đã ngắm đến Việt Lăng Thiên mà còn an bài hắn đi thân cận, hắn nhất định phải trước tiên chuẩn bị mọi thứ.

Cho dù đời trước, vợ chồng Chu Quân đối với mình là vô cùng tốt, nhưng dù tốt, bọn họ cũng không phải mình thân sinh cha mẹ. Phụ thân mất sớm, mẫu thân vứt bỏ, Hứa Duệ mới hơn một tháng đã phải ăn nhờ ở đậu, những gì đã trải qua khiến hắn từ nhỏ liền phi thường mẫn cảm.

Sau khi tỉnh lại trong thân xác Hứa Duệ, Đàm Tiểu Nhạc lập tức cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện mà Lý Văn Triết đối với hắn. Trong lúc dưỡng thương hơn một tháng kia, đắm chìm vào hoảng sợ và đau đớn, Đàm Tiểu Nhạc chậm rãi tiếp nhận sự thật rằng chính mình đã muốn xuyên qua ngàn năm sau rồi trở thành Hứa Duệ. Mà trong quá trình này, Lý Văn Triết dù không biết chuyện vẫn luôn ở bên cạnh hắn chăm sóc lúc hắn hoảng sợ, cùng hắn đau đớn, cho dù y căn bản là không biết chuyện, nhưng y trả giá tình yêu khiến Hứa Duệ cảm thấy thật ấm áp, cũng chậm rãi yên ổn tâm tình.

Lý Văn Triết yêu thương Hứa Duệ thực rõ ràng, tuy rằng thân thể này đã muốn thay đổi tâm, nhưng Lý Văn Triết cũng không biết, có lẽ y hoài nghi quá, dù sao cũng là con trai ruột ở chung hai mươi năm. Chính là Lý Văn Triết không hỏi, Hứa Duệ coi như hắn không biết.

Hứa Duệ là linh hồn mới tới, lại không có đời trước ký ức, thân ở thế giới tương lai, hắn đối với cái gì cũng đều cảm thấy mới lạ lại bộ dáng ngây thơ mờ mịt. Lý Văn Triết đã nhận ra hắn khác thường, bất quá may mắn Hứa Duệ đầu cũng bị thương, do đó hành vi tò mò cái gì cũng không hiểu đều bị Lý Văn Triết đau lòng mà cho rằng đầu tổn thương tạm thời mất trí nhớ  Điều này cũng giúp Hứa Duệ phương tiện hơn khi tìm tòi nghiên cứu thế giới này.

Hứa Duệ linh hồn đã thay đổi, nhưng thân thể hắn lại còn giữ được bản năng. Có rất nhiều sự vật mới mẻ đối với Hứa Duệ mà nói căn bản là không hiểu, nhưng chỉ cần vươn tay đụng chạm, hắn có thể lưu loát mà thao tác. Đó cũng là vì lý do gì Lý Văn Triết và thầy thuốc, thậm chí những người đến thăm đều rất tin tưởng Hứa Duệ chính là tạm thời mất trí nhớ.

Tựa như hiện tại, Hứa Duệ có thể thuần thục mà thao tác máy tính mini, đối với những văn tự đã sớm dung hợp lại thế nhưng nhìn xem vẫn hiểu, thậm chí còn có thể đánh ra được. Đây chính là bản năng thân thể, giúp Hứa Duệ cung cấp các  phương tiện, cũng dễ dàng khiến chính mình che dấu bí mật lớn này. Nếu có thể, hắn đương nhiên hy vọng bí mật này vĩnh viễn cũng không bị phát hiện.

Hứa Duệ nhìn ra được Lý Văn Triết thực hy vọng hắn có thể bị Việt Lăng Thiên nhìn trúng rồi gả tiến Việt gia, đồng thời hắn cũng nhìn thấu phụ thân lo lắng.

Nói cho cùng thì, cạnh tranh quá lớn.

Diện mạo và gia thế Hứa Duệ, trong đông đảo nhóm người thân cận cũng không tính thực xuất sắc. Tuy rằng hiện tại bộ dáng này của hắn so với kiếp trước đã muốn tốt hơn nhiều lắm không biết bao nhiêu lần, nhưng người ở thế giới này diện mạo tựa hồ đều thập phần tuấn tú, con lai rất nhiều, ngược lại giống hắn như vậy bộ dạng thuần túy người Trung Quốc đặc thù lại rất ít.

Nhưng là giống hắn như vậy diện mạo thuần người Trung Quốc, khả năng sẽ thắng vì đánh bất ngờ? Càng là căn nguyên thâm hậu đại gia tộc, càng là chú trọng phương diện này. Hứa Duệ hy vọng Việt gia cũng như thế, như vậy hắn phần thắng sẽ cao hơn một ít.

Trừ bỏ vẻ ngoài, trọng yếu hơn một chút là bạn lữ của Việt Lăng Thiên phải có nét đẹp nội tâm, còn muốn phải có tài năng nhất định. Cũng giống như thi tuyển hoa hậu thế giới, mỹ mạo cùng tài trí đều xem trọng.

Những thứ như nội hàm tại trước lúc thân cận có thể giả bộ che lấp, nhưng tài năng cái này cũng không có cách nào làm giả. Bởi vì từ nhỏ đến lớn hết thảy mọi thứ trải qua đều toàn bộ bị nhớ nhập trong đầu não điện tử, làm giả không được. Hơn nữa Việt gia trong quân có rất cao danh vọng, ai dám trong tư liệu của người thân cận trộn tư liệu giả? Chán sống hay sao?

Trong cái thế giới coi trọng vũ lực cường hãn cùng tôn sùng tổng hợp lại thực lực, Hứa Duệ điều kiện thật sự không tính là tốt. Hắn đã bởi vì kiểm tra sức khoẻ không đạt mà dừng lại ở ngoài học viện quân sự Phí Dạ Mạn.

Học viện quân sự Phí Dạ Mạn là một học viện ở khu Trung Quốc chân chính chỉ lấy đệ tử thi được bằng thực lực đi học, nó là nơi bồi dưỡng những người ưu tú, có thể xuất chinh đánh lui người ngoài hành tinh xâm lược, bảo hộ dân và quân đội địa cầu an toàn tồn tại. Vô luận ngươi bối cảnh có bao nhiêu hiển hách, dựa núi rất mạnh, nếu như khảo hạch không đạt yêu cầu, vẫn không thể đi vào .

Mà Hứa Duệ lại phát hiện, có không ít ưu tú đệ tử của học viện quân sự Phí Dạ Mạn thế nhưng cũng tham gia lần thân cận đại hội này của Việt Lăng Thiên.

Hứa Duệ 囧 , thế giới này làm sao vậy?

Tuy rằng Việt Lăng Thiên là thần tượng mà quân nhân sùng bái, là một viên rạng rỡ siêu sao tướng lãnh. Nhưng hắn dù sao cũng là nam nhân a! Không là mềm mềm hương hương muội tử a! Tư tưởng còn dừng lại tại thế kỷ hai mươi mốt Hứa Duệ có chút không tiếp thu được. Bất quá, có lẽ là gia tộc những người này muốn bọn họ gả vào Việt gia đi? Dù sao cũng không phải tất cả nam nhân đều nguyện ý nằm dưới thân người nam nhân khác.

Hứa Duệ lấy góc độ cùng tư tưởng của nam nhân thế kỷ hai mươi mốt đi lý tính phân tích, cuối cùng luận âm mưu.

Tuy rằng hiện tại thế giới này thực sụp hố (lừa đảo), nhưng nếu là một nam nhân có chút thực lực ai không muốn đi chinh phục a, bị người chinh phục mới là nan kham đi. Hứa Duệ không phải là đồng tính luyến ái, từ trên xuống dưới hắn đều là thuần thẳng nam. Mà nếu quả thật hắn có trở thành đồng tính, hắn đương nhiên phải làm người mặt trên, hắn là nam nhân a!

Sau khi lấy lý do thiếu gượng ép tự cổ động cho mình, Hứa Duệ hơi tự tin một chút. Nhưng nhìn xuống gia thế phân bì, Hứa Duệ lại chịu đả kích .

Nói thật, Hứa gia có lẽ cũng không tồi, nhưng so Hứa gia cường cũng không ít a!

Hứa Duệ nhìn chằm chằm trên màn ảnh khiến vô số nam nhân lâm vào khom lưng quỳ gối, thiên chi kiêu tử Việt Lăng Thiên, thật sâu cảm thấy Lý Văn Triết lo lắng không là không đúng.

Bỏ qua một bên Việt gia bối cảnh hiển hách, Việt Lăng Thiên bản thân điều kiện cũng là phi thường tốt .

Hứa Duệ nhìn về phía vẫn cứ dừng lại tại màn hình ảnh chụp, Việt Lăng Thiên chẳng những có được khuôn mặt anh tuấn, cường kiện khí lực, hơn nữa còn là một thiên tài quân sự. Nhìn kia một loạt huy hoàng chiến tích cần lật vài trang mới ghi lại được đầy đủ là biết, quả thực hoàn mỹ đến nhượng người không dám nhìn thẳng a.

Trách không được nhiều như vậy nam nhân hâm mộ hắn tới mức muốn gả cho hắn. Xuất sắc ngoại hình, quyền cao chức trọng trong chính phủ liên hiệp, hơn nữa hậu trường còn cứng như vậy, là người đều muốn gả cho hắn đi?

Duy nhất không hoàn mỹ thì phải là Việt Lăng Thiên lãnh khốc tính cách. Không câu nệ không nói cười là cách nói tương đối hòa hoãn, dù sao truyền thông không thể mà cũng không dám dùng bất kính từ ngữ đến miêu tả vị tướng quân trẻ tuổi cực được sùng kính này, hơn nữa là một quân nhân thường xuyên ra chiến trường, ngươi muốn hắn ôn hòa đi nơi nào? Đây là chuyện mà tất cả mọi người có thể hiểu được, tuy rằng chiến hữu cùng bộ hạ của hắn thường xuyên cảm thấy áp lực thật lớn là sự thật.

Vị thiên chi kiêu tử này, cho dù hắn tái thiết huyết lãnh khốc, nhưng những người hâm mộ hắn muốn gả cho hắn vẫn như sao trên trời. Cho dù biết rõ Việt Lăng Thiên sau khi kết hôn, ngày nghỉ hàng năm dừng lại ở trên địa cầu sẽ không vượt qua mười lăm ngày, nhưng những lời mời xin được đưa đến Việt gia tham gia thân cận đại hội vẫn nhiều như tuyết.

Nói ngắn lại, Việt Lăng Thiên chính là cao phú soái thế kỷ hai mươi mốt, hơn nữa còn là con cháu gia tộc có quyền thế quân. Tại Trung Quốc khu, hắn chính là người đứng đầu danh sách mười kim cương Vương lão ngũ.

Nam nhân điều kiện tốt như vậy, thế nhưng lại không tự do luyến ái quen cái bạn trai? Hứa Duệ thực hoài nghi.

Lý Văn Triết lại nói đó là bởi vì điều kiện có hạn, Việt Lăng Thiên sau khi tốt nghiệp trường quân đội liền xin ra tiền tuyến, nơi đó là thế giới của giống đực a. Hơn nữa mấy năm trước địa cầu chung quanh cũng không thái bình, chiến tranh lớn không có, nhưng chiến tranh quy mô nhỏ không ngừng. Quân nhân thủ vệ nơi đó thời khắc chuẩn bị công thủ thì làm gì còn có người có tâm tư yêu đương? Sau thì Việt Lăng Thiên càng ngày càng nổi danh, quân hàm càng ngày càng bay lên, nam nhân theo đuổi hắn càng ngày càng nhiều, cho dù cách cái vũ trụ cũng không quan tâm. Ngược lại khiến cho Việt Lăng Thiên càng cẩn thận.

Mắt thấy nhi tử xuất sắc nhất đã sắp ba mươi tuổi , nhưng hắn hôn nhân đại sự còn không có tin tức, Việt lão gia tử phu phu đều gấp đến độ không chịu được. Chính là hàng năm thời gian Việt Lăng Thiên về địa cầu đều rất ngắn, hơn nữa thân là người ở phía tiền tuyến an toàn cũng không được bảo chứng.

Suy xét đến sau hôn nhân nhi tử cùng con dâu là muốn trường kỳ ở riêng, vì thế Việt Tiêu cùng bạn già thương lượng xong liền thừa dịp Việt Lăng Thiên lần này trở về, thay hắn tổ chức một lần thân cận đại hội. Cái gì mà yêu say đắm, trước mặt khoảng cách cùng thời gian, đều là mây bay a mây bay~. Huống hồ, cho dù là Việt lão gia tử cũng không thể bảo đảm rằng người được lựa chọn thật tâm hâm mộ con của hắn hay là chỉ hướng về phía bọn họ Việt gia gia thế tới. Hắn cũng không hy vọng Việt Lăng Thiên ở phía trên tinh cầu tiền tuyến vì nước vì dân bảo vệ địa cầu an toàn, nhà hắn hậu viện lại châm lửa.

Việt gia trước tiên hơn một tháng chuẩn bị là bởi vì rất nhiều thân thỉnh, bọn họ muốn  sàng chọn trước.

Sau khi xem xét đủ loại phân tích, Hứa Duệ không từ thở dài.

Tuy rằng xác suất bị Việt Lăng Thiên nhìn trúng tương đối thấp, nhưng Hứa Duệ vẫn là muốn cố gắng thử một lần, cho dù là vì phụ thân. Nếu Lý Văn Triết muốn cùng Hứa Hòa Thắng ly hôn, phỏng chừng hắn cũng sẽ không trở về Lý gia . Nếu như mình gả tiến Việt gia, Việt Lăng Thiên trường kỳ bên ngoài, hắn có lấy cớ nhượng Lý Văn Triết dọn lại đây cùng hắn đồng thời ở chung, Hứa Duệ có thể cùng cha chiếu cố cho nhau; nếu như mình bất hạnh thành quân cờ của Hứa Hòa Thắng và Hứa Nghĩa, vậy coi như cái gì cũng đều chưa từng nói.

“Chủ nhân, đã đến giờ.” Tiểu Tứ Tứ lần thứ hai nhắc nhở Hứa Duệ đang lâm vào trầm tư.

“Ân, đã biết.” Hứa Duệ hít sâu một hơi, lần thứ hai đối với gương xem kỹ lại dung nhan của chính mình, sau đó thói quen mà treo lên trên mặt nụ cười mỉm, mở ra cửa phòng.

 

Hết chương 4.

 

Trọng sinh tương lai làm vợ lính – Chương 3

Chương 3

 

Kiếp trước Hứa Duệ tức Đàm Tiểu Nhạc là một đứa mồ côi từ trong bụng mẹ. Thời điểm hắn còn ở trong bụng mẹ, phụ thân của hắn Đàm Tử Mãnh trong một lần chấp hành bậc nhiệm vụ liền hy sinh .

Nỗi đau mất chồng chưa lành, mà hy vọng duy nhất nhi tử Đàm Tiểu Nhạc vừa ra sinh ra đã bị chuẩn đoán là có bệnh tim bẩm sinh, hai đả kích lớn khiến mẹ của hắn đối sinh hoạt trong tương lai sợ hãi cùng hoang mang đã lựa chọn buông tha hắn.

Ngày Đàm Tiểu Nhạc đầy tháng, mẹ của hắn ôm hắn đến nhà của đội trưởng Đàm Tử Mãnh là Chu Quân, sau đó mượn cớ có việc rời đi, nhờ thê tử Chu Quân hỗ trợ trông nom một chút buổi tối sẽ trở lại đón hắn trở về, kết quả là đi không quay lại.
Continue reading

Trọng sinh tương lai làm vợ lính – Chương 2

Chương 2

Năm 3013, địa cầu đã toàn cầu hoá đúng với thực tế ý nghĩa của nó, ở trên địa cầu không hề phân chia quốc gia, mà chỉ phân khu; cũng không hề phân chia ngươi là chủng tộc gì, mà gọi chung là nhân loại. Nếu thật sự khác nhau, chỉ có thể dựa trên tình hình kinh tế, phân chia thành địa cầu cùng các tinh cầu, cùng với phân chia thành người địa cầu và người ngoài hành tinh.

Năm 2012 lời tiên đoán về tận thế còn chưa đến, nhưng cũng không có nghĩa là địa cầu có thể an ổn vượt qua tương lai hơn một ngàn năm sau. Nhân loại ở trên địa cầu khai phá ngày càng nghiêm trọng gây ô nhiễm môi trường, vì tham lam của bản thân mà lạm sát động vật quý hiếm; chặt cây rừng quá nhiều, đào móc đất đai quá nhiều, phá hủy sự cân bằng sinh thái địa cầu một cách nghiêm trọng, khiến khí hậu toàn cầu thay đổi thất thường, sau năm 2013 thiên tai nhân họa liền không ngừng phát sinh.
Continue reading

Trọng sinh tương lai làm vợ lính – Chương 1

Chương 1

 

Đàm Tiểu Nhạc nhắm mắt lại ngồi xếp bằng ở trên giường, trên cái trán trơn bóng đã che kín mồ hôi. Hắn đang vận hành khí công, khống chế được khí tức chạy khắp các kinh mạch trong cơ thể.

Thân thể này đã từng thụ thương quá nặng, tạng phủ bị hao tổn có chút nghiêm trọng, cố gắng vận công cũng không thoải mái giống như trước kia, thường xuyên bị tắc nghẽn, nơi nào tắc càng lợi hại thì càng đau đớn.

Vừa mới vận hành được hai kinh mạch, cửa liền kểu vang: “Tiểu Duệ?” Continue reading

[Mục lục] Trọng sinh tương lai làm vợ lính

Trọng sinh tương lai làm vợ lính

hbj

Tên gốc : TRỌNG SINH VI LAI CHI QUÂN TẨU

Tác giả : Nhập Nhị

Thể loại : Tương lai (thế kỷ 31), quân tẩu, cơ giáp, sinh tử văn, tính phúc sinh hoạt, 1×1, HE.

Edit : Chul aka Phương Triệt

Tình trạng : 68 chương + 2 phiên ngoại

Nguồn : Hạ Nguyệt

 

Văn án

Hứa Duệ bị con riêng mà phụ thân mang về nhà thay thế vị trí của mình đánh một trận, trọng thương hôn mê, bị linh hồn Đàm Tiếu Nhạc một ngàn năm trước chết vì phẫu thuật cấy ghép tim thất bại chiếm giữ.

Sợ nhi tử ở nhà bị chèn ép, cha Hứa Duệ quyết định đem nhi tử gả cho một người có địa vị cao, nhưng một năm chỉ ở trên địa cầu ngốc tầm 10 ngày Thiết huyết (*) Thượng tướng – Việt Lăng Thiên.

(Thiết huyết : người có ý chí kiên cường giàu lòng hy sinh, thực chất sắt đá và máu lạnh :D)

Ở tương lai làm một cái quân tẩu (vợ lính), cho dù là nam, trừ bỏ quân hôn thiêng liêng không thể phá hư còn phải phụ trách sinh hài tử…

Nam nam sinh tử ! Hứa Duệ ngẩng đầu lệ rơi đầy mặt, hắn đường đường là một hán chỉ tình (*) thế kỷ 21 làm sao chịu nổi a !!!

(hán chỉ tình : nam nhân thuần khiết về tình cảm và thể xác :D)

Lý Văn Triết *khóc*: Tiểu Duệ, thực xin lỗi. Nhưng thà làm quả phụ còn hơn là chết a. . . . .

Hứa Duệ (Đàm Tiểu Nhạc) *phất tay*: không có việc gì!

Nghĩ thầm rằng: Vậy thì làm sao? Không phải chỉ là làm quân tẩu thôi sao? Ta còn không thèm mong hắn trở về! Một người nam nhân bị áp XXOO, còn muốn sinh hài tử, ác hàn!!!

Hứa Duệ bị áp đến hấp hối hộc máu lên án: không, không phải nói ngươi một năm cũng chỉ ở nhà tầm mười ngày thôi sao? Đều, đều đã một tháng …

Áp đến thoải mái Việt Lăng Thiên nhếch miệng vô tội mà cười: hảo nam nhân muốn về nhà, muốn thỏa mãn nhu cầu của bạn lữ…

Hứa Duệ khóc ròng: …

Nội dung nhãn: trọng sinh quân lữ chế phục tình duyên

Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính : Hứa Duệ ( Đàm Tiểu Nhạc ), Việt Lăng Thiên ┃ phối hợp diễn: Lý Văn Triết, Hứa Nghĩa, từ từ ┃ cái khác: nhập nhị

Editor giới thiệu :

Em thụ là Đàm Tiểu Nhạc, cha là lính mất sớm, mẹ bỏ đi giao em cho đồng đội của cha nuôi. Em mắc bệnh tim bẩm sinh nên dù rất ngưỡng mộ sùng bái những người lính như cha nuôi em thì em cũng không nhập ngũ được. Năm 20 tuổi em mổ cấy ghép tim thì die, trọng sinh vào Hứa Duệ của 1000 năm sau.

Năm 3013 thế giới trải qua những năm tháng chiến tranh và phá hoại một trường đã chung sức lại xây dựng thiên nhiên, tuy vậy những năm tháng bị ô nhiễm đã khiến nữ giới bị tuyệt chủng, loài người chỉ còn khoảng 1000 nữ nhân thì ai cũng bị chính phủ bảo vệ nghiêm ngặt như động vật quý hiểm, mà ai cũng yếu ớt khó mang thai khó sinh con nên loài người đã nghiên cứu ra được cách khiến nam nhân mang thai.

Hứa gia cũng thuộc dạng nhà giàu, phụ thân Hứa Duệ lấy cha em đẻ ra em, tới năm em 20 tuổi thì phụ thân em mang đứa con riêng và người tình về nhà. Đứa con riêng đó đánh em suýt chết, rồi cùng phụ thân em tiêm thuốc cải biến thể chất của em khiến em có thể mang thai, đá em ra khỏi vị trí người thừa kế. Cha em Lý Vũ Triết thương em nhưng không sao thay đổi được bèn gả em cho Thiết huyết tướng quân Việt Lăng Thiên để bảo vệ em, tránh cho em thành quân cờ của phụ thân em, sau đó tìm mọi cách ly hôn thằng chồng bội bạc.

Và cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của em với chồng em bắt đầu. =))))

Trong truyện thì cha gọi là “phụ thân”, người đẻ thì gọi là “mỗ phụ” nhưng mình đã sửa thành “phụ thân” và “a cha” thay cho cách xưng hô “mỗ phụ”.

 

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36